-
Em quyết định sẽ thôi là nạn nhân!

Hôm trước bạn nói với tôi một câu mà tôi ưng lắm: “Em quyết định sẽ thôi là nạn nhân!”
Bạn kể, gia cảnh bạn không vui vẻ gì. Ba thì nhậu say tối ngày. Mẹ thì gánh gồng buôn bán. Cứ về nhà là cãi nhau, đập phá đồ đạc. Chị lớn thì bẩm sinh tâm thần không khỏe, thường lơ mơ và chửi mắng bạn. Suốt quãng đời thơ ấu, ký ức của bạn về gia đình chỉ là những trận cãi vã và những trận đòn oan.
Bạn sợ về nhà. Bạn thường tìm cớ để đi học, đi chơi, đi gặp bạn bè. Bạn trốn mình trong phòng với âm nhạc vì bạn biết bên kia bức tường là những chén bát bị đập vỡ, là những tiếng gào lớn để át nhau.
Bạn mong mau lớn để không phải ở trong căn nhà đó nữa. Và bạn..lớn thiệt. Đời mà, ai nhỏ mãi được đâu. Tung cánh bay khỏi căn nhà, bạn mừng rỡ uống từng ngụm tự do nơi đất Sài Gòn. Bạn vui cười hớn hở khi bắt đầu một cuộc đời mới ở nơi mà những ký ức hãi hùng kia chỉ là chiếc bóng sau lưng. 5 năm xa nhà, bạn về được đúng 5 mùa Tết. Bạn về vội, đi cũng vội.“Em như né tránh căn nhà đó.”
Mà em có né tránh mỗi “căn nhà” đó đâu. Em né tránh luôn cả những hạnh phúc đời em. Em mà rung động với ai là em tránh luôn người đó. Em sợ đau lòng. Em mà thấy công việc gì khó quá là em đông cứng lại, hết suy nghĩ gì được. Ai lớn tiếng với em, khó khăn với em, là em tự động né tránh luôn, dù em biết người ta đang giúp em. Em không làm khác đi được. Tự động nó thế.
Cho tới một ngày bạn được hỏi: “em có thấy mẹ khóc bao giờ chưa?”
Khựng lại vài giây, bạn không nhớ được có khi nào em thấy mẹ đã khóc chưa. Người phụ nữ gánh gồng cả gia đình trong chừng ấy năm mà chưa từng khóc, thì hoặc đã chết mất cảm xúc rồi, hoặc đã khóc đến hết nước mắt rồi. Khóc ở bên kia bức tường của bạn.
“Phải, mẹ đã khóc hết nước mắt ở bên kia bức tường của em. Mà có lẽ là cả ba nữa, người đàn ông giỏi giang mà thất chí. Mà có lẽ là chị nữa, những lúc tỉnh táo và kịp nhìn lại tình trạng của bản thân mình.”
“Hôm trước em mới về, sống trọn hẳn 1 cuối tuần ở nhà. Em mua đồ, mẹ nấu ăn, cả nhà ăn chung một mâm cơm. Em nhận ra là đối diện với “căn nhà” không khủng khiếp như em tưởng. Em nhận ra là mẹ cần em để được là phụ nữ, ba cần gia đình để níu giữ bản thân, chị cần mâm cơm để biết mình vẫn đang ở nhà. Và em cần những phút này để bước ra khỏi căn phòng của mình.”
“Em sẽ tắt nhạc. Bước ra khỏi căn phòng mình đã dựng nên. Em sẽ thôi là nạn nhân né tránh của quá khứ nữa!”
Phải rồi. Chúng ta không nên cũng không phải là nạn nhân của quá khứ. Quá khứ chỉ là chất liệu. Vì chúng ta là kiến trúc sư của tương lai. Xây làm sao là do mình mà.
Khóc được với quá khứ đã khó rồi. Quẹt nước mắt đi tiếp lại càng khó hơn. Em ơi! Tuyệt vời quá em ơi!
-
Mọi thói hư đều đã từng hữu ích
Hồi nhỏ, mình làm hư đồ đạc trong nhà, ngay lập tức mình sẽ tìm cách giấu đi, hoặc nói xạo để không bị mắng phạt. Ở góc nhìn thông thường thì sẽ thấy là “mình hư ghê”. Nhưng thử đi, lém lỉnh một chút, mình có thấy “mình lanh ghê, thông minh ghê, nhanh trí ghê” hôn?
Rồi khi mình quá khác người, mình sợ mình ngu hơn người ta, yếu hơn người ta, nghèo hơn người ta, mình sợ mình bị phân biệt hay thậm chí là kỳ thị trong đám bạn. Mình có nhiều cách để bảo vệ mình lắm. Hoặc mình gồng lên đanh đá đánh bạn, chửi bạn luôn. Chà, mình thật là dũng cảm khi biết bảo vệ bản thân đấy chứ! Hoặc mình cô lập ra khỏi mọi người. Ồ, mình thật là kiên cường chịu đựng. Hoặc mình trở nên ba phải, gắng gượng để trở nên đáng yêu, để được chấp nhận. Phải nói thật là mình quá khéo léo để cân bằng các mối quan hệ không-thân-thiết này đó chứ. Ai có thể làm việc ấy trong hàng chục năm, vài chục năm hoặc thậm chí lâu hơn như thế nữa? Mình rất đáng ngưỡng mộ mà, phải không?
Vậy nên, một người nói dối, đanh đá, hung dữ, cô lập, ba phải, thực ra là vì họ đã rất thông minh, dũng cảm, bản lĩnh, giỏi chịu đựng và khéo léo mà.Vì nếu không như vậy. Nếu đã không như vậy, có thể mình đã không sống nổi đến tận bây giờ!
Mình ơi, mọi cách mình sống thì đều đã hữu ích và đều cần thiết để mình sống được đến hôm nay. Vậy nên không việc gì phải dằn vặt quá khứ đau thương. Một đứa nhỏ lớn lên phải mang giáp mang khiêng như thế, đáng được thương nhiều chứ! Mình phải ngưỡng mộ mình, cảm ơn mình, thương mình thiệt nhiều chứ, phải không mình?!
Chỉ là mình lớn rồi, chiếc áo giáp nay đã không còn vừa nữa. Nó đã nhỏ lại, bó cứng cái thân thể dềnh dàng người lớn này của mình. Nó làm mình khó thở. Nó làm mình đau.
Nhưng mà mình sợ. Nếu không có nó chắc mình đã không sống nổi. Bây giờ bỏ nó ra, liệu rồi mình sẽ làm sao?Chẳng làm sao hết mình ơi. Mình cứ mang chiếc giáp đó thôi. Nhưng mình ơi, mình chỉ cần biết nó ở đó trên mình, trong mình. Mình biết nó chật rồi. Thế giới mà mình sống nó đã khác đi nhiều lắm rồi, mình ơi.
—-
Mình học bài này trong một buổi ăn trưa nói chuyện cùng Cô. Vì chưa xin phép nên chưa đề cập đến Cô. Nhưng các ý bên trên hoàn toàn là học từ Cô cả.
Được ăn được nói với người giỏi giang và tử tế là phước phần của mình. Biết cái áo giáp của mình nằm ở đâu cũng là phước phần của mình, nghen mình ơi. -
Hôm nay tôi nghĩ về cái chết

Phải bẵng đi rất lâu, tôi mới dám viết về cái chết. Về những người bạn đã chết, sẽ chết. Và về cái chết sẽ được chuẩn bị sẵn cho tôi.
Tr, một người bạn thuở đại học. Hoạt bát, luôn làm người khác cười. Một hôm nọ đi công tác, rồi mãi không về. Người ta nói vỡ mạch máu não. Bạn đi để lại vợ và đứa con nhỏ, một gia đình đang yên.
Ph, một người bạn đồng nghiệp cũ. Đẹp trai, yêu đời. Thi thoảng vẫn nhắn tôi: “má ơi má à. Qua quán con chơiiiiii”. Rồi bạn mất. Người ta nói viêm phổi cấp. Gia đình bạn thẫn thờ, không ai tin được bạn đã ra đi.
L, một người bạn đặc biệt đã xa rất xa. Hai đứa giận nhau. Mãi tới khi bạn mất, hai đứa vẫn chưa kịp nhìn mặt nhau để cười một cái thiệt tươi như là món quà tạm biệt.
Tất cả đều ở độ tuổi 30 mơn mởn.
Chết không đáng sợ. Nó chỉ là một bắt đầu mới, một hình thái mới, của một vòng tuần hoàn bất tận. Rồi ta sẽ là giọt mưa, chiếc lá, con ong, sợi khói. Ta sẽ hiện diện cho chỗ này một chút ngọt, chỗ nọ một chút chua. Cái vòng đó xoay đều hiển nhiên và không thể chối bỏ. Vậy nên ta không thể sợ và né tránh nghĩ về cái chết.Ta chỉ sợ chết khi còn quá nhiều thứ dở dang và lo âu. Ta sợ chết như sợ trời mưa bất chợt mà lúa vẫn còn phơi đầy sân. Ta sợ chết như trời đã tối mà đoạn đường về nhà vẫn còn xa vời vợi.
Nếu đã gom lúa thì lúc nào mưa cứ mưa. Nếu đã về nhà, an trú, thì lúc nào trời tối cứ tối.
Vậy nên tôi có niềm tin rằng là, nếu một ai đó thốt lên: “tôi đã thực sự sẵn sàng cho cái chết!”. Thì không phải rằng họ chán đời muốn chết. Họ chỉ là đang hạnh phúc một cách rất đủ đầy mà thôi. Như là lúa đã được phơi khô hanh và cất gọn. Như là người con đã tìm được đường về nhà, an trú, thong dong.

-
Sự xấu xa hiển nhiên
Cái đáng sợ của việc sống lâu hơn, không phải là mình làm sai nhiều hơn. Mà là mình phạm sai lầm một cách hiển nhiên, và xem sự sai đó là việc đúng hiển nhiên.
Khi còn bé, mình cũng biết hối lộ là chuyện xấu. Vậy mà “thằng em chị, để vô dạy được ở trường ở thị trấn gần nhà, phải đút 40tr đó”. Không biết cậu ấy sẽ dạy học sinh cái gì. Không lẽ là chạy trường, chạy chức cả đời?
Khi nhìn người ta, biết việc “nói dối” là điều không hay, thậm chí là đáng xấu hổ. Nhưng “khi bán hàng phải nổ một chút người ta mới mua. Nó là kỹ năng cơ bản”. Từ một việc mình coi thường, đến việc mình xem nó là cơ bản, chẳng phải càng sống lâu mình càng tệ hơn sao?Mình luôn biết sự trễ nãi là việc không nên. Và mình sẽ vui lòng để người ta chờ một chút vì “5-10 phút có nhằm nhò gì đâu”. Mình tự cho cái khoản giới hạn “trễ chấp nhận được” là 5-10 phút.Nói người thì dễ, tự nhiên hôm nay giật mình, cái tay này, lưỡi này, thân này, có đã làm việc xấu gì một cách hiển nhiên mà mình xem là hiển nhiên không?
Cái đáng sợ không phải là mình đang chưa tốt. Cái đáng sợ là mình xem việc xấu là hiển nhiên.
Mà dĩ nhiên thì, tốt xấu lại tùy người… -
Chuyện xe ôm số 6: Ngọt miệng
“Anh, em tặng anh ly cafe. Anh dễ thương quá, kéo lại một ngày bực bội của em. Mới gặp cái chị kia, leo lên xe là càm ràm chửi rủa.
-
Chuyện xe ôm số 5: Vu Lan
– Mình: Thành Thành, mùa Vu Lan Báo Hiếu tranh thủ thắp nén nhang, làm việc tốt, mừng Ba Má được bằng an ha Thành.
– Thành: Báo Hiếu mà có mùa cái nó thành phong trào anh ơi. Em thích gọi cái mùa này là mùa “Nhắc Báo Hiếu” hơn. Đời thuở nào đi cầu phúc cho Ba Mẹ mà hông chịu chăm sóc. Phật nào chứng cho anh ơi. Em là em hông ưng mấy người ra đường làm phước, về nhà lơ là với Ba Mẹ. Em hông ưng rồi đó. Mỗi ngày đều Báo Hiếu nha anh.
– Mình: ờ, vậy gọi là mùa Nhắc Báo Hiếu ha.
Hết.
Tẽn tò!!!
-
Vết bẩn cuộc đời
Đôi khi trên áo ta có một vết bẩn trước một cuộc gặp gỡ quan trọng. Rồi ta cố gắng che đi vết bẩn đó khi gặp người khác. Để rồi ta thêm lóng ngóng trước người.
Mà đó là vết bẩn trên áo, rồi sẽ hết.
Ta lại gắng lóng ngóng đi che vết bẩn cuộc đời, vết khuyết trên thân thể, để rồi lóng ngóng, cả cuộc đời.
—
Tôi có một người bạn, đã có một quá khứ tù tội. Bạn đã không lóng ngóng che đi quá khứ, mà kể về nó như một vết sẹo, một bài học. Để từ vết sẹo đó, bạn quen được nhiều người, học được nhiều bài học hay ho.
Ngắm nhìn bạn kể về vết bẩn đã có. Ngắm nhìn bạn thành công từng bước với cuộc đời mình. Ngắm nhìn bạn không cố gắng che đi, không lóng ngóng. Tôi thấy vui và nhẹ nhàng cho bạn. Và học được cho tôi. -
Làm sao để nuôi lớn một con người?
“Làm sao để nuôi lớn một con người?”
Hôm bữa, tôi ngồi với mấy ông bạn cũng có số má (điện thoại có số, và về nhà có Má), hỏi nhau về câu hỏi này, nhân một cái dịp trốn học đi chơi. Giống như một đám đi họp phụ huynh, tranh thủ bày cho nhau mưu thâm kế độc để hãm hại tụi nhỏ. Sau đây tôi cóp nhặt vài ý, biên lại gửi cho bạn bè gần xa đọc lấy thảo.
– Tụi nhỏ bây giờ nhiều đứa sướng quá, nên chuyện đi làm cũng như đi chơi. Vui mới làm, không vui sẽ tìm chỗ vui mà làm. Cho nên nó yếu như cọng cỏ, gió thổi cái là rạp xuống đất.
– Tui có con bé nhân viên kia, được cưng chìu quen rồi. Làm với tui, tui đẩy yêu cầu cao lên tới mức giới hạn của con nhỏ, khóc bao nhiêu chập. Vậy mà không nghỉ. Cách đây mấy tuần, nó nói tui chớ: “Làm với anh nửa năm mà em thấy như lâu lắm vậy. Em muốn nghỉ việc mấy lần, mà thấy lớn nhanh, nên cắn răng ở lại”. Tui mới ờ, quan trọng là nó thấy mình thương nên mới ép nó đi tới.
– Mà cái biểu hiện của mình quan trọng lắm nghe. Nhiều khi thể hiện ra mình thương nó, dù có la cũng hông đủ ép phê. Đôi khi nó phải thấy mình giận thiệt, giận tái mặt tái mày, mới đủ ép phê để mà vắt óc ra tìm giải pháp, để rồi lớn. Mà làm gì làm, coi chừng giận quá đau tim té xỉu nghe hôn. Còn mà coi mòi nó hông lớn được, giao cho nó việc trẻ con, để nó làm trẻ con. Đừng cố chấp làm khổ đời nhau.
– Hồi đó tui cực thấy mẹ. Trên tui không có sếp. Sếp trên rồi sếp trên nữa cũng thiếu luôn. Trên nữa là tới sếp tổng bà nó rồi. Làm gì giờ? Tự bơi! Đâu có đợi ai được, đâu có ngồi đợi phân việc. Đợi nữa chỉ có phân chuồng phân tươi đổ lên đầu thôi. Nên mới lớn được như giờ nè.
– Hồi đó đi làm, khách hàng la mình quá mạng. Đối tác la mình quá mạng. Nên giờ mình phải dạy tụi nó cách lường trước tình huống, tránh bị ngập mặt. Rồi phòng thủ cho nó kịp thời (Ờ thôi hông nói nữa, tui tự thấy sai rồi.)
Cuộc họp phụ huynh vãn tuồng.
Đúng là nghĩ lại, bị sai, bị la, bị khóc, thậm chí bị stressed mất ngủ, là những điều quan trọng để một con người lớn lên vững vàng và độc lập. Đừng để như một bà mẹ, vì muốn con khỏe mà không muốn con bị dơ, bị bệnh. Vậy chỉ có thể tạo ra những đứa con nít lớn xác, có Má thì ổn, bỗng một ngày không còn Má, thì ngơ ngác sự đời.
Hãy để em có quyền được khóc. -
Cứ buồn đi, cười làm chi

Bạn ơi. Buồn à? Cứ buồn đi, cười làm chi…
—
Tôi biết bạn rất lâu. Một ngày tình cờ, mông lung tôi hỏi “Em có đang vui chứ?”
Như một con chim sẻ vui vẻ, bạn cười kể chuyện đời mình. Bạn cười kể chuyện khăn gói một mình vào Sài Gòn thế nào. Bạn cười kể chuyện mâu thuẫn với Ba Mẹ làm sao. Bạn cười kể chuyện một mình đối mặt với những sóng gió khó khăn như thế nào. Bạn cười một cách rộn ràng và vui vẻ.Bạn cười tanh tách nghe vui tai như con cá giãy trên mặt chảo nóng.Tôi đã ôm ghì lấy bạn trong lúc bạn đang cười nhăn nhở. Để rồi bạn thôi cười dần, chắc là bạn khóc. Không ai biết rằng chỉ một chút nữa thôi, bạn sẽ sụp xuống như một ngôi nhà đẹp đã bị mối ăn mục mất cột mất rường.
Bạn không quen khóc. Bạn không nghĩ nước mắt giải quyết được gì.
Bạn không quen chau mày than vãn. Bạn không muốn mang cảm xúc tiêu cực cho người khác.Nhưng bạn ơi, vì bạn vui vẻ. Người ta sẽ thấy rằng “việc đó chẳng vấn đề gì to lắm”. Ừ, có thể hơi bất tiện cho bạn một chút, nhưng không sao. Tiếp tục đi vậy. Vì việc đó chẳng có gì to tát.
Vì bạn mạnh mẽ. Người ta sẽ thấy rằng, chút thiệt thòi nho nhỏ chắc bạn sẽ không để trong lòng. Cốt là xong được việc.
Và vì vậy, bạn vẫn cứ vui cười như cây cao su. Reo vui vẫy lá cho người ta tới cạo, để rồi đau quá bạn lại cười. Và người ta cũng cười với bạn, cho vui.Bạn ơi, bạn có biết người ta thương nhau chẳng phải vì mang lại niềm vui cho nhau? Người ta thương nhau vì lắng nghe được nhau, để tinh tế hơn khi chăm sóc nhau giữa đời này.
Bạn ơi, không phải ai mình cũng thương. Cũng không phải ai cũng thương mình. Nhưng hãy tin rằng không ai muốn làm tổn thương bạn cả. Hãy cho người khác cơ hội để thương bạn đúng cách.Mình có thể chẳng làm được gì nhiều cho nhau. Nhưng hiểu nhau thì sẽ cố để không làm cho nhau đau. Như vậy đã đủ rồi.
Bạn ơi, giúp những người quanh bạn có được cơ hội để thương bạn đúng cách. Để mình sẽ được nhìn bạn cười thật tươi, như tiếng cười giòn tan hồi tụi mình là con nít răng sún vô tư.
Mừng ngày Thiếu Nhi, chúc bạn thôi cười tanh tách…

-
Những khoảng thiếu
Thỉnh thoảng soi gương, mình nhìn thấy nhiều khuyết điểm của mình lắm: răng hô, tóc có chỗ hói, bụng bự, da đen, nhỏ con, nhiều nếp nhăn.
Đã từng có khoảng thời gian rất dài, mình tự ti về ngoại hình của mình. Mình dùng sự làm lố, sự ngây ngô để mà bù đắp cái sự thiếu đó của mình. Mình hay bắt người ta khen mình đẹp trai, vì mình biết nó lố, nên cái nó vui. Và dẫu vậy, mình vẫn thấy thiếu.
Cho tới mãi sau này, có những người bạn, người thương, người quen, và cả người chưa quen bảo: thích nhìn Lam cười. Lam cười xấu hoắc, nhưng được cái tươi. Thích nghe Lam nói. Lam nói dài dòng, nhưng được cái thiệt. Thích nghe Lam hát. Lam hát phô, nhưng được cái có cảm tình.
Mình nghĩ, nếu đã không có những người ghi nhận, động viên những điều nhỏ nhặt như vậy, thì chắc là mình sẽ mãi tin mình chỉ toàn khuyết điểm. Và mình sẽ tiếp tục làm lố, tiếp tục ngây ngô, và tiếp tục nhìn vào khoảng thiếu của mình mà tự ti.
Có một sự thật rằng, sự tự ti không bắt nguồn từ cái thiếu của bản thân. Nó bắt nguồn từ cái nhìn mỉa mai của mình vào cái thiếu của bản thân. Và sự mỉa mai đó, mỉa mai làm sao, nó được nhân lên bằng tiêu chuẩn xã hội và bằng sự “đánh giá vô tư của bạn bè”Mãi tận sau này mình mới nhận ra, mình vẫn sẽ xấu, sẽ hô, sẽ lùn, sẽ đen, sẽ hói. Và cái thiếu đó nó sẽ vẫn thiếu. Mình sẽ không cố thay đổi nó. Mình thương nó, như mình thương mình. Mình sẽ bù đắp nó bằng những giá trị khác. Và những sự động viên dù nhỏ của những người xung quanh, sẽ là động lực lớn lắm để mình làm được. Vậy nên mình biết ơn những người bạn quanh mình.
Bây giờ thì, cứ việc gọi thằng Lam xấu trai đi. Nó sẽ cười thiệt tươi để trả lời: ừa, xấu thiệt. Được cái cười rất tươi.
—
Viết riêng, dành gửi những người bạn còn nhiều khoảng thiếu. -
Chuyện xe ôm số 4: đường đông.
Đ.Má đường đông dữ!
Câu đầu tiên của anh bạn này làm tôi im lặng suốt đoạn đường dài. Bất kể cái tính nhiều chuyện của tôi, lên xe hay tám nhảm với tài xế về đủ thứ linh tinh. Chuyện xăng, chuyện đường, chuyện Kim-Trăm tới Việt Nam chơi.
Đi nửa đường, một chiếc xe cấp cứu hú còi phía sau. Anh chàng lật đật rồ ga, vượt lên mấy chiếc xe khác rồi nép vô sát lề. Ảnh nói: “Đ. Má, ngồi trên cái xe đó là như ngồi trên lửa. Mấy cái đứa xà ràng trước đầu xe nhìn muốn ngắt đầu”.
“Mấy bữa ông già tui cũng nằm trên đó. Đ.Má, phải như mình cõng ổng chạy đi mà nhanh hơn xe thì mình cũng cõng. Vô bệnh viện mổ xẻ, ổng nằm ba bữa rồi đi luôn. Bà mẹ nó, phải để ổng nằm nhà thương ở quê mình thì còn sống được mấy tháng, mình còn ngó ổng thêm được mấy tháng. Nghe lời người ta đưa đi mổ rồi chết luôn. Tui ngồi bóp bóng thở suốt ba ngày. Mà ngộ lắm nha, bình thường bóp mấy cái đó mệt thấy mụ nội. Thấy ổng sắp chết, mình bóp hoài cũng đ’ thấy mệt. Tới khi y tá vô nói: anh ơi, bác đi lâu rồi đừng bóp nữa. Lúc đó tui mới hết hồn, rồi khóc ngon ơ”.
Nói tới đây ảnh im. Chắc đang xúc động chuyện vừa rồi.
Lại chạy ngang cái đám ma, tôi hỏi: “nhà có đám chắc buồn dữ hả Trí?”
“Quỳ suốt ba ngày. Lạy trả lễ cho người ta. Mệt thấy mẹ. Nhưng đám tang của ba mình mà. Mình làm đâu có được than mệt.”
—
Tự nhiên bao nhiêu ác cảm về con ngưòi thô lỗ cục cằn trong tôi nó trôi đi biền biệt hà. -
Xã giao cơ bản: Nhậu
Mình luôn có 2 lựa chọn khi bị/được nài uống: một là từ chối hai lần, tới lần mời thứ ba mới miễn cưỡng uống. Hai là thể hiện rõ luôn. Nài nữa là đứng dậy đi về.
Nhưng có thể tập chọn thêm cái thứ 3: uống một ly cho vui (vui thôi, đừng vui quá). Rồi cầm cái ly nước, cười thiệt tươi khi nghe mời uống, rồi lắc đầu. Bạn tốt sẽ là bạn mời tới lần thứ 3 rồi thôi. Bạn tốt hơn sẽ là bạn lên tiếng giúp khi mình từ chối tới lần thứ 2. Mà yên tâm là lúc nào mình cũng có bạn tốt cả. Lựa mấy bạn đó mà chơi.
—–
Câu chuyện thời cũ. Mấy cô vợ thường hay gào lên với mấy ông chồng khật khưỡng ở bậc cửa: “uống cho cố vô, bỏ xác ngoài đường vợ con ai nuôi? Bạn anh có nuôi không? Nể bạn thì đừng có về với vợ con!”. Rồi sau đó là xào xáo. Vợ ôm con về nhà Mẹ. Chồng thì năn nỉ, hứa hẹn, phân bua. Rồi đâu vô đó.Câu chuyện thời nay: mấy cô vợ chụp hình chồng ngủ ngoài hiên, trong toilet, đăng lên mạng xã hội với tiêu đề: “Các ông ép uống, giờ đã hài lòng chưa? Chồng tôi chết là tại mấy người!”. Một loạt các bà vợ đồng cảm xúm vô chửi ké. Một mũi tên bắn trúng 800 con nhạn. Bạn bè e dè, kháo nhau: “vợ thằng đó dữ lắm”, “thằng đó sợ vợ lắm”, “chui váy đàn bà”. Thế là máu sĩ thằng đàn ông nổi lên, giận vợ làm xấu mặt mình. Rồi sau đó là xào xáo. Vợ ôm con về nhà Mẹ. Chồng thì năn nỉ, hứa hẹn, phân bua. Rồi đâu vô đó.Ngày Tết, rảnh, nên nhìn lại thử một chút coi nguyên do là từ đâu.
Với mấy bà vợ thì dễ hiểu rồi. Vì yêu chồng, vì không muốn mất chồng. Nên gào lên để thể hiện sự lo lắng đó. Rồi chồng tự ái. Chồng mất mặt. Mà đã tự ái rồi thì còn gì đúng sai nữa đâu. Thế là mất chồng. Tới đây thì thấy hơi kỳ kỳ…
Với mấy ông chồng thì càng dễ hiểu hơn. Giao tế xã hội mà. Không có chút men cứ thấy nó thiêu thiếu làm sao. Không phải là vì thèm, mà là vì quen. Có chút bia vô mới dễ nói chuyện chứ. Với một số người, nửa két bia chỉ là một chút. Với một số người khác, 1 chai đã là nhiều chút rồi. Rồi sau đó là chén đưa chén đẩy, chén mời chén trả lễ, rồi gục đầu xuống bàn.
Mà khổ, không uống là không được. Tính chất công việc nó vậy. Bạn bè xã giao nó vậy. Xã hội nó vậy. Không làm khác đi được, vì sẽ mất việc, mất hợp đồng, mất bạn, mất vui. Mà uống nhiều thì nói năng hành động mất kiểm soát. Lúc đó thì mất hợp đồng, mất việc, mất bạn, mất mạng, dĩ nhiên là mất vui. Tới đây nghe còn kỳ hơn…
À té ra là mình chỉ toàn sợ mất. Vợ sợ mất chồng. Chồng sợ mất bạn mất việc. Thế là mình cùng nhau làm điều mình không muốn.
“Em có muốn cự chồng đâu, ai biểu ảnh xỉn hoài.”
“Tôi có muốn nhậu đâu, mà giao tế nó phải thế.”Tôi kể cho các bạn nghe 2 mẩu chuyện nhỏ vầy:
– Tôi có một anh bạn, là quản lý các hoạt động tại các nhà hàng của một công ty bia rất lớn nọ. Công việc của bạn cần giao thiệp đối tác liên tục. Hôm nọ gặp bạn, tôi hỏi: “ê cái nghề của mày chắc uống tiếp khách dữ lắm hả?”. Bạn trả lời: “ừa có uống. Nhưng mà công ty tao có chính sách không được ép uống. Với chính sách đã uống là không lái xe về. Tao mà uống là đúng 1 chai rồi thôi à”. Trưa đó hai thằng rủ nhau đi ăn chay.
– Tôi có một anh bạn khác, làm công ty bia khác ở Tiền Giang. Hồi mấy năm đầu đi làm, lần nào gặp thì cũng than: “Tao uống nhiều quá, chắc bệnh chết trước mày. Mà nghề tao hông uống hông được”. Sau vài năm, được hay là bạn qua công ty viễn thông làm. Lý do đơn giản lắm: hôm nào đi nhậu về là vợ tao thức tới sáng chờ cửa, hông nói lời nào. Tao còn nhậu là còn không đẻ con, vì vợ tao sợ con mất cha. Làm một thời gian thôi tao bỏ. Có tiền mà mất vợ, mất mạng, thì để làm gì!Thật ra, nếu mình không muốn uống thì chẳng ai bóp miệng đổ bia vô bao giờ. Cái quan trọng là mình đang sợ mất cái gì thôi. Sợ mất bạn nhậu, hay sợ mất bạn tốt. Sợ mất việc hay sợ mất mạng.
Mình luôn có 2 lựa chọn khi bị/được nài uống: một là từ chối hai lần, tới lần mời thứ ba mới uống. Hai là thể hiện rõ luôn. Nài nữa là đứng dậy đi về.
Nhưng có thể tập chọn thêm cái thứ 3: uống một ly cho vui (vui thôi, đừng vui quá). Rồi cầm cái ly nước, cười thiệt tươi khi nghe mời uống, rồi lắc đầu. Bạn tốt sẽ là bạn mời tới lần thứ 3 rồi thôi. Bạn tốt hơn sẽ là bạn lên tiếng khi mình từ chối tới lần thứ 2. Mà yên tâm là lúc nào mình cũng có bạn tốt cả. Lựa mấy bạn đó mà chơi.Tái bút: Theo kinh nghiệm của tôi thì mời đối tác làm ăn đi ăn chay, 99% là được đồng ý. Và câu thường được nghe nhất là: “Nhậu nhiều mệt. Ăn chay vậy cho khỏe người.”
Ủa thì ra ít ai ham nhậu lắm. Chỉ nhậu vì “truyền thống nó vậy, không nhậu thấy nó cứ kỳ kỳ”. -
Mùa Tết

Từ ngày biết chuyện, mỗi mùa Tết là mùa tôi chỉ chăm chăm đi dọn dẹp lại đời mình. Còn hoa nhạc quần áo đẹp, chỉ là thêu thêm hoa lên gấm khi lòng mình đã yên.
Tết là mùa của hoài tưởng. Tết làm người ta dần chán với cái thực tại ngày Tết chổng giò lên coi tivi và đánh bài. Tết bây giờ chỉ là một mùa nghỉ dài không hơn không kém. Tết nhắc với người ta về cái nồi bánh tét mà ở phố dường như đã tuyệt chủng. Tết nhắc về cái hồi con nít xúm năm xúm ba đi lượm pháo lép về đốt đì đoàng con phố. Tết là dịp mỗi năm người ta hỏi nhau: chừng nào gộp Tết Ta với Tết Tây?
Tết là mùa của hối hả. Tết dí người ta chạy hổng kịp mặc quần. Tết đòi người ta xài tiền mua sắm. Tết dí tới nỗi mà ngồi sau lưng chú xe ôm, chỉ nghe chẹp lưỡi một câu: có tiền mới có Tết cậu ơi. Nghèo như mình thì ngó người ta ăn Tết là được rồi.
Tết nhắc người ta, công ty này còn thiếu nợ. Người kia còn thiếu nợ. Tết dí tới nỗi nhiều người đăng bài bâng quơ lên mạng xã hội: Tao hết tiền rồi, các mày ơi trả tiền cho tao xin đừng đợi nhắc. Chẳng biết có “mày” nào đọc không, chỉ biết tôi đọc hoài cũng nhột.Anh tên Minh. Anh mướn xe hơi chạy Grab kiếm cơm ngày ba bữa. Chạy từ xa thiệt xa lại đón tôi trong buổi chiều cuối năm nhập nhoạng tối. Lúc tui đang lui cui với nào túi nào giỏ, anh mở cửa cái rẹt, nói liền một hơi: em đợi chút, anh quay lại liền. Nói xong ảnh ù té chạy đi rồi ù té chạy về. Leo lên xe ảnh thở cái khì. Ảnh sợ bảo vệ tòa nhà đuổi vì đậu xe lâu quá. Ảnh chạy lẹ cho đứa nhỏ ăn xin ít tiền. Ảnh buông một câu gọn lỏn: Tết mà. Nhìn nó thấy tội.
Tết là mùa của cho đi. Tết mà, nhìn nó thấy tội. Vậy thôi đó.
Nhiều khi, Tết chỉ đơn giản là một cái lý do để thể hiện cái trạng thái của lòng mình.
Lòng mình chán, thì Tết là cái mùa chán. Lòng mình hối hả, thì Tết là cái mùa hối hả. Gọn ơ vậy thôi hà.Bởi vậy nên từ ngày biết chuyện, mỗi mùa Tết là mùa tôi chỉ chăm chăm đi dọn dẹp lại đời mình. Còn hoa nhạc quần áo đẹp, chỉ là thêu thêm hoa lên gấm khi lòng mình đã yên.

