-
Mọi thói hư đều đã từng hữu ích
Hồi nhỏ, mình làm hư đồ đạc trong nhà, ngay lập tức mình sẽ tìm cách giấu đi, hoặc nói xạo để không bị mắng phạt. Ở góc nhìn thông thường thì sẽ thấy là “mình hư ghê”. Nhưng thử đi, lém lỉnh một chút, mình có thấy “mình lanh ghê, thông minh ghê, nhanh trí ghê” hôn?
Rồi khi mình quá khác người, mình sợ mình ngu hơn người ta, yếu hơn người ta, nghèo hơn người ta, mình sợ mình bị phân biệt hay thậm chí là kỳ thị trong đám bạn. Mình có nhiều cách để bảo vệ mình lắm. Hoặc mình gồng lên đanh đá đánh bạn, chửi bạn luôn. Chà, mình thật là dũng cảm khi biết bảo vệ bản thân đấy chứ! Hoặc mình cô lập ra khỏi mọi người. Ồ, mình thật là kiên cường chịu đựng. Hoặc mình trở nên ba phải, gắng gượng để trở nên đáng yêu, để được chấp nhận. Phải nói thật là mình quá khéo léo để cân bằng các mối quan hệ không-thân-thiết này đó chứ. Ai có thể làm việc ấy trong hàng chục năm, vài chục năm hoặc thậm chí lâu hơn như thế nữa? Mình rất đáng ngưỡng mộ mà, phải không?
Vậy nên, một người nói dối, đanh đá, hung dữ, cô lập, ba phải, thực ra là vì họ đã rất thông minh, dũng cảm, bản lĩnh, giỏi chịu đựng và khéo léo mà.Vì nếu không như vậy. Nếu đã không như vậy, có thể mình đã không sống nổi đến tận bây giờ!
Mình ơi, mọi cách mình sống thì đều đã hữu ích và đều cần thiết để mình sống được đến hôm nay. Vậy nên không việc gì phải dằn vặt quá khứ đau thương. Một đứa nhỏ lớn lên phải mang giáp mang khiêng như thế, đáng được thương nhiều chứ! Mình phải ngưỡng mộ mình, cảm ơn mình, thương mình thiệt nhiều chứ, phải không mình?!
Chỉ là mình lớn rồi, chiếc áo giáp nay đã không còn vừa nữa. Nó đã nhỏ lại, bó cứng cái thân thể dềnh dàng người lớn này của mình. Nó làm mình khó thở. Nó làm mình đau.
Nhưng mà mình sợ. Nếu không có nó chắc mình đã không sống nổi. Bây giờ bỏ nó ra, liệu rồi mình sẽ làm sao?Chẳng làm sao hết mình ơi. Mình cứ mang chiếc giáp đó thôi. Nhưng mình ơi, mình chỉ cần biết nó ở đó trên mình, trong mình. Mình biết nó chật rồi. Thế giới mà mình sống nó đã khác đi nhiều lắm rồi, mình ơi.
—-
Mình học bài này trong một buổi ăn trưa nói chuyện cùng Cô. Vì chưa xin phép nên chưa đề cập đến Cô. Nhưng các ý bên trên hoàn toàn là học từ Cô cả.
Được ăn được nói với người giỏi giang và tử tế là phước phần của mình. Biết cái áo giáp của mình nằm ở đâu cũng là phước phần của mình, nghen mình ơi. -
Hôm nay tôi nghĩ về cái chết

Phải bẵng đi rất lâu, tôi mới dám viết về cái chết. Về những người bạn đã chết, sẽ chết. Và về cái chết sẽ được chuẩn bị sẵn cho tôi.
Tr, một người bạn thuở đại học. Hoạt bát, luôn làm người khác cười. Một hôm nọ đi công tác, rồi mãi không về. Người ta nói vỡ mạch máu não. Bạn đi để lại vợ và đứa con nhỏ, một gia đình đang yên.
Ph, một người bạn đồng nghiệp cũ. Đẹp trai, yêu đời. Thi thoảng vẫn nhắn tôi: “má ơi má à. Qua quán con chơiiiiii”. Rồi bạn mất. Người ta nói viêm phổi cấp. Gia đình bạn thẫn thờ, không ai tin được bạn đã ra đi.
L, một người bạn đặc biệt đã xa rất xa. Hai đứa giận nhau. Mãi tới khi bạn mất, hai đứa vẫn chưa kịp nhìn mặt nhau để cười một cái thiệt tươi như là món quà tạm biệt.
Tất cả đều ở độ tuổi 30 mơn mởn.
Chết không đáng sợ. Nó chỉ là một bắt đầu mới, một hình thái mới, của một vòng tuần hoàn bất tận. Rồi ta sẽ là giọt mưa, chiếc lá, con ong, sợi khói. Ta sẽ hiện diện cho chỗ này một chút ngọt, chỗ nọ một chút chua. Cái vòng đó xoay đều hiển nhiên và không thể chối bỏ. Vậy nên ta không thể sợ và né tránh nghĩ về cái chết.Ta chỉ sợ chết khi còn quá nhiều thứ dở dang và lo âu. Ta sợ chết như sợ trời mưa bất chợt mà lúa vẫn còn phơi đầy sân. Ta sợ chết như trời đã tối mà đoạn đường về nhà vẫn còn xa vời vợi.
Nếu đã gom lúa thì lúc nào mưa cứ mưa. Nếu đã về nhà, an trú, thì lúc nào trời tối cứ tối.
Vậy nên tôi có niềm tin rằng là, nếu một ai đó thốt lên: “tôi đã thực sự sẵn sàng cho cái chết!”. Thì không phải rằng họ chán đời muốn chết. Họ chỉ là đang hạnh phúc một cách rất đủ đầy mà thôi. Như là lúa đã được phơi khô hanh và cất gọn. Như là người con đã tìm được đường về nhà, an trú, thong dong.

-
Nhận thức cao hơn thì trách nhiệm cao hơn

Khi người lớn mắng phạt con trẻ vì hành vi sai, con trẻ sẽ giận dỗi khóc lóc. Là người lớn, ý thức cao hơn, ta đâu thể mong đợi con trẻ tự nhận thấy lỗi sai và tự làm hòa? Chính là người lớn kéo bé lại, lau nước mắt, ôm ấp vỗ về và dạy dỗ bé. Ta cần cho bé biết ta thương bé thế nào và ta đang giúp bé trưởng thành hơn ra làm sao. Ta hành xử có thể đúng và cũng có thể sai, nhưng ta trưởng thành hơn nên ta sẽ luôn chủ động hơn. Đó là điều hiển nhiên.
Vì trẻ có nhận thức về bản thân, thế giới và tương lai chưa bằng ta. Ta biết thế, nên ta có bao giờ chấp nhất so đo?
Nếu không phải là trẻ. Đổi lại là một người bạn, một người đồng nghiệp, một cộng đồng mà ta đang sống cùng. Ta có thể bất mãn vì những điều chưa trưởng thành nơi họ. Nhưng ta hiểu ở nhận thức của họ, họ chưa thấy được điều đúng. Ta lại giận dỗi họ, bỏ rơi họ. Có khác gì phụ huynh đánh mắng con trẻ rồi bỏ rơi nó? Bỏ rơi mối quan hệ mà mình trân quý đó? Rồi với cách đó, ta giúp trẻ làm sao?
Chủ động giữ gìn mối quan hệ, không phải vì ta chịu nhục, càng không phải vì ta chiều theo thói hư của họ. Chủ động gìn giữ mối quan hệ vì ta trân quý mối quan hệ, nhận biết được điều đúng đắn, và giúp người mà ta thương được trưởng thành như ta.
Để rồi ta sẽ có người bạn trưởng thành, người đồng nghiệp trưởng thành, cộng đồng trưởng thành. Ta sẽ hạnh phúc vì ta trưởng thành hơn trong quá trình giúp họ trưởng thành hơn.
Ý thức được mình có tầm nhận thức cao hơn, không phải để coi khinh người thấp hơn. Mà để cúi mình xuống mà nâng họ, và cũng nâng mình, lên.

-
Cảm nhận sách “Chuyện con mèo dạy hải Âu bay”

Tóm tắt nội dung sách
“Chuyện con mèo dạy hải âu bay” là câu chuyện kể về một con mèo tên là Zorba, sống ở một khu phố tại thành phố Hamburg, Đức. Một ngày nọ, Zorba và những người bạn của mình tìm thấy một quả trứng hải âu mồ côi. Bầy mèo gồm Zobra, Secretario, Đại Tá, Einstein và Bốn Biển quyết định nhận nuôi và giúp nó học cách bay khi trưởng thành. Zorba trở thành người hướng dẫn và chỉ đạo cho Lucky hải âu con học cách bay, chống lại sự đe dọa của những con mèo hoang, chuột cống, và cuộc phiêu lưu đầy thú vị của họ khi hải âu con trưởng thành. Đối với hải âu, bầy mèo chính là gia đình trong suốt quá trình trưởng thành của nó.
Gia đình bao gồm những thành viên gắn kết và thừa nhận nhau
Khi nghĩ khái niệm về Gia Đình, tôi nghĩ ngay đến việc liệu gia đình có phải chỉ bao gồm mối quan hệ huyết thống và được pháp luật thừa nhận hay không? Vậy gia đình hai người bố? Hai người mẹ? Gia đình vô tính nhận con nuôi? Hoặc gia đình không có con cái nhưng có chó mèo thay vào vai trò đó một cách hoàn hảo? Họ sống với nhau, chăm sóc cho nhau, hạnh phúc với nhau, không phải là gia đình sao?
Cho đến khi tôi được học Tâm Lý Học Gia Đình, nhìn khái niệm gia đình theo góc nhìn tâm lý, không phải chỉ bởi góc nhìn được pháp luật quy định (mà thường, không cập nhật kịp thời với vận động xã hội), tôi nhận ra mình đã hiểu rất hẹp về định nghĩa Gia Đình.
Theo tác giả Nguyễn Khắc Viện, sách Tâm Lý Gia Đình (Nguyễn Khắc Viện, 1994), khái niệm gia đình được nhìn nhận bằng cả mối quan hệ và cách giao tiếp với nhau. Vả cả 2 khái niệm đều được thể hiện theo góc nhìn văn hóa Việt Nam bằng “Mối Tình”. Trong đó:
+ “Mối” nói lên hình thức tương tác. Tương ứng với Mối quan hệ (Relationship)
+ “Tình” nói lên nội dung tương tác. Tương ứng với cách giao tiếp (Communication)
Lên kiết với định nghĩa về gia đình theo hướng gia đình là một xã hội liên kết với nhau bởi liên hệ hôn nhân, huyết thống hoặc do quan hệ nuôi dưỡng. Như vậy nếu một nhóm người không còn “mối tình” thì không phải là gia đình. Và ngược lại, nếu một nhân vật khác bước vào, không có quan hệ huyết thống, mà tạo ra mối tình, thì đó chính là thành viên của gia đình.
Và rõ ý hơn trong định nghĩa của hiệp hội tâm lý học Hoa Kỳ (APA dictionary, 2023). “một đơn vị quan hệ họ hàng bao gồm một nhóm các cá nhân được đoàn kết bởi huyết thống hoặc hôn nhân, nhận con nuôi hoặc các mối quan hệ mật thiết khác.”
Tìm hiểu đến khái niệm gia đình trong tâm lý học gia đình, tôi òa vỡ ra một điều quan trọng: Đúng, gia đình có thể là tập hợp những người cùng huyết thống, hoặc những người được pháp luật công nhận, hoặc cả những thành viên công nhận nhau là gia đình.Vì thế, một gia đình đặc biệt gồm một con hải âu, một con mèo béo, và một cộng đồng mèo ở cảng biển Hamburg chính là một gia đình đầy đủ và trọn vẹn. Dù rằng gia đình đó không có cha, không có mẹ, chẳng có quan hệ huyết thống và không có pháp luật nào công nhận.
Gia đình hình thành khi Mối Tình được thiết lập.
Đoạn trích thứ nhất:
… “Má” – con chim non chiêm chiếp gọi.
Zobra không biết phải phản ứng sao. Nó biết là lông của mình đen óng như than, nhưng dường như nỗi xúc động và xấu hổ đã khiến nó ngượng hồng lựng cả mình.
…
Năm con mèo đứng thành vòng tròn quanh con hải âu nhỏ, rướn lên trên hai chân sau, rồi chụm các chân trước lại tạo thành một hình vòm trên con hải âu, cùng làm nghi thức rửa tội theo cách của những con mèo trên cảng.
“Chúng ta chào mừng con, Lucky, đứa con thân yêu của loài mèo sống trên cảng!”

Con hải âu nhỏ đạt được sự thừa nhận của cả đàn mèo. Từ khi hải âu gọi Zobra, một con mèo đực, là “má”, Zobra đã khởi lên một mối tình và đã mang trong mình lời hứa bảo vệ, nuôi nấng và nhất định phải tập bay cho con chim khi trưởng thành.
Đàn mèo đã áp dụng nguyên tắc thống nhất trong việc dạy con chim hải âu: Zobra là má, là người bảo vệ và dạy dỗ Lucky. Cả đàn mèo sẽ tham vấn, thống nhất và ủng hộ Zobra.
Phần mở đầu của gia đình mèo – hải âu đã trả lời được nguyên tắc căn bản trong việc nuôi nấng một đứa trẻ trưởng thành và có ý thức về bản thân và cuộc đời mạnh mẽ: thống nhất trong cách dạy con.
Sự khác biệt luôn được yêu thương và thừa nhận trong gia đình.
Đoạn trích thứ hai:
“Con là một con hải âu. Gã đười ươi đúng ở điểm đó, nhưng chỉ điểm đó thôi. Tất cả chúng ta đều yêu con, Lucky. Và chúng ta yêu con bởi vì con là một con hải âu. Một con hải âu xinh đẹp. Chúng ta chưa từng phủ nhận khi nghe con nói con là mèo, bởi điều đó an ủi chúng ta rằng con muốn giống chúng ta, nhưng con khác với chúng ta và chúng ta vui với sự khác biệt đó.
Chúng ta đã bảo vệ con từ khoảnh khắc con mổ vỡ lớp vỏ trứng ra đời. Chúng ta đã dành cho con sự chăm sóc mà không hề nghĩ tới việc biến con thành một con mèo. Chúng ta yêu con như yêu một con hải âu”
Zobra và bầy mèo nhìn thấy rõ ràng sự lớn lên của hải âu Lucky. Mặc dù khi nhỏ, Lucky luôn muốn tỏ ra mình là một con mèo, muốn là một con mèo để hòa được được với bầy mèo. Zobra không kháng cự ý muốn của Lucky, nhưng đồng thời cũng thừa nhận rằng Lucky không phải và cũng không thể là một con mèo. Zobra không cố thay đổi điều đó, không hóa trang che đậy, dạy cách kêu meo meo, hay cách chiến đấu với bầy chuột. Zobra đợi chờ Lucky một ngày nói lên ước muốn khác biệt của mình.
Khi lời dè biu của gã hàng xóm xấu tính – con đười ươi Matthew – làm Lucky buồn phiền, Zobra đã giúp Lucky hiểu rằng: là một con hải âu đâu có gì xấu! Vì con chính là hải âu. Và vì thế chúng ta yêu con. Cũng như nếu một kẻ gọi chúng ta là những con mèo, thì chúng ta sẽ nhìn bằng ánh mắt nghi hoặc: “ừ phải đấy. Nhưng có gì lạ mà ngạc nhiên thế nhỉ?”
Zobra không tặng Lucky lòng thương hại hay sự ủi an. Zobra tặng Lucky sự bình thường trong việc thừa nhận bản thân là một con hải âu. Và con hải âu thì khác với loài mèo. Và điều đó hoàn toàn chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả.
Gia đình cần có kỷ luật với ranh giới linh hoạt.
Vì là một con hải âu non sống nhờ trong một tiệm tạp hóa, Zobra yêu cầu không nhân nhượng: khi có loài người, con phải giả làm một con hải âu nhồi bông.
Tất cả là vì sự an toàn của Lucky. Zobra không áp đặt quyền lực lên hành vi của Lucky mà giải thích vì sao cần phải làm như thế. Đây là kỷ luật không nhân nhượng. Tuy nhiên, nếu không có loài người, Lucky được phép tự do đi lại trong khuôn viên cửa hàng. Và khi gã đười ươi Matthew và bầy chuột nhà đe dọa Lucky, Zobra sẵn sàng dùng 10 móng vuốt để bảo vệ sự an toàn của con hải âu bé nhỏ. Để con bé phải kêu lên “má của con thật là anh hùng.”
Là kẻ giữ gìn kỷ luật gia đình, đồng thời là phòng tuyến bảo vệ vững chắc trong tâm trí đứa con. Mèo Zobra đã là một “bà má” xuất sắc như thế!
Gia đình là một mối tương tác đa chiều.
Đoạn trích thứ ba:
“Chúng ta cảm thấy con cũng yêu chúng ta như vậy, chúng ta là bạn con, là gia đình của con, và chúng ta muốn con biết rằng nhờ con, chúng ta đã học được một điều đáng để tự hào: Chúng ta học được cách trận trọng, quý mến và yêu thương một kẻ không giống chúng ta. Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó. Con là chim hải âu, và con phải sống cuộc đời của một con hải âu. Con phải bay. Khi con đã học hành tử tế, Lucky, ta hứa với con rằng con sẽ thấy hạnh phúc lắm, và sau đó tình cảm của chúng ta dành cho nhau thậm chí còn sâu sắc và đẹp đẽ hơn, bởi đó là tấm chân tình giữa hai loài vật hoàn toàn khác nhau.”
Thứ bậc trong gia đình không phải là mối quan hệ một chiều. Con cái được chỉ dạy và cha mẹ được học từ con cái. Zobra và bầy mèo học được từ việc yêu thương khác loài. Quá trình trưởng thành của Zobra cũng làm cho bầy mèo – thế hệ lớn hơn trong gia đình – xích gần lại với nhau và đồng thuận với nhau trong việc dạy dỗ.
Việt Nam có câu ngạn ngữ “Sinh con rồi mới sinh cha, có cháu giữ nhà rồi mới sinh ông” nhằm nói lên tính tương tác đa chiều trong gia đình là như thế. Người ta trở nên thấu hiểu và yêu quý cha mẹ hơn, khi họ bắt đầu làm cha mẹ. Người ta trưởng thành, bao dung và kiên nhẫn hơn khi họ học được cách yêu thương vô điều kiện những đứa con. Đặc biệt là những “đứa con khác loài” như Lucky đối với Zobra và bầy mèo.
Tự do cảm nhận, tự do chối từ.
Đoạn trích thứ tư:
“Chúng ta chưa từng phủ nhận khi nghe con nói con là mèo, bởi điều đó an ủi chúng ta rằng con muốn giống chúng ta, nhưng con khác với chúng ta và chúng ta vui với sự khác biệt đó.
…
“Vậy thì, thưa quý cô Lucky, cô có nghĩ rằng mình muốn bay không?” Zorba hỏi.
Lucky nhìn bọn mèo, từng con một, rồi nó đáp: “Vâng! Vui lòng dạy con bay!”
Bọn mèo ngoao lên sung sướng và ngay lập tức bắt chân vào nhiệm vụ. Chúng mong đợi giây phút này đã lâu rồi. Với bản tính kiên nhẫn của loài mèo, chúng chờ cho con hải âu tự nói lên mong ước được bay lượn, bởi có một châm ngôn truyền đời đã dạy chúng rằng bay lượn là một quyết định hoàn toàn cá nhân. “
Dù biết rõ rằng Lucky là một con hải âu, nhưng bầy mèo cũng không phản đối khi nó muốn trở thành một con mèo. Bầy mèo đơn giản là kiên nhẫn chờ đợi bản năng của hải âu trỗi dậy, và một ngày nọ, nó sẽ muốn bay.
Tự do thể hiện ý muốn, suy nghĩ và quan điểm của bản thân là nguyên tắc quan trọng trong việc xây dựng ranh giới cá nhân, cá biệt hóa cá nhân và hợp thức hóa con người trong mối quan hệ gia đình.
Bầy mèo không gắng ép Lucky thành mèo để hòa hợp với bầy. Càng không gắng ép Lucky trở thành hải âu khi con bé chưa thực sự sẵn sàng cho sự khác biệt. Lucky có quyền tự do để thừa nhận mình hoặc không thừa nhận mình khi chưa phải lúc. Và đó là nền tảng vững chắc cho một con hải âu trưởng thành mạnh mẽ bay trong giông bão cuộc đời.
Ai cũng tới lúc phải rời khỏi gia đình.
Trích đoạn thứ 5:
“Con sắp bay,” Zorba nói thêm lần nữa.
“Con yêu má, Zorba. Má là con mèo tuyệt vời nhất thế giới,” Lucky nói, di chuyển về góc chót của dãy lan can bao quanh.
“Con sẽ bay. Cả bầu trời kia thuộc về con.”
“Con sẽ không bao giờ quên má và cả các bác mèo.” Lucky đã chấp chới vươn nửa bàn chân ra khỏi gờ lan can, đúng như bài thơ của Atxaga đã nói, nó mang trái tim của thần bay lượn.
“Bay đi!” Zorba la lên, chìa ra một bàn chân và hích con hải âu một cái thực là khẽ.”
Mỗi gia đình đều có các giai đoạn phát triển khác nhau. Theo Salvador Minuchin, trong 6 giai đoạn phát triển của gia đình, sẽ có giai đoạn trẻ lớn lên và rời khỏi gia đình. Trẻ trưởng thành rồi phải sống cuộc đời riêng mình. Cha mẹ không thể níu giữ trẻ, bắt trẻ ở bên mình cả đời. Không thể bắt trẻ ngưng cá biệt hóa và phải phụ thuộc vào cha mẹ cả đời.
Zobra không giữ Lucky lại. Từ khi Lucky còn là một quả trứng, Zobra đã biết, đây là một con chim hải âu. Mà đã là chim, thì phải bay. Lucky thuộc về bầu trời. Còn Zobra là một con mèo thuộc về bến cảng Hamburg. Sự lớn lên và gắn bó của Lucky đã là một món quà quá lớn đối với cả hai: món quà học làm cha mẹ và món quà học để trưởng thành, để cá biệt hóa bản thân.
Zobra, một con mèo đực, học làm má và đã là đóng vai trò người má một cách xuất sắc, theo đánh giá của chim hải âu Lucky. Và khi rời khỏi gia đình với sự cá biệt hóa cao độ, Lucky ý thức được mình là một con hải âu, thuộc về bầu trời. Lucky học được việc mình phải tôn trọng những con mèo, và cả những giống loài khác, chỉ vì họ là họ. Họ không giống mình và điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến Lucky.
Rời khỏi gia đình, cá biệt hóa bản thân, không phải là cắt đứt liên hệ với gia đình của mình. Đó chỉ là khởi đầu của việc mở rộng nhiều hơn các Mối Tình, để khái niệm gia đình trở nên rộng lớn trong cuộc đời Lucky.
Biết đâu được, một ngày nọ Lucky lại trở về bến cảng Hamburg và mang theo mình một Mối Tình mới, kết nối với đại gai đình Zobra và các bác mèo Secretario, Đại Tá, Einstein và Bốn Biển.
Nếu Zobra là một bà má truyền thống và Lucky là một đứa con đồng tính trong xã hội loài người?
Thì Zobra sẽ học được cách yêu thương vô điều kiện. Lucky sẽ học được cách cá biệt hóa bản thân, xác định ranh giới của cá nhân mình một cách lành mạnh.
Tôi tin rằng, Tâm Lý Học Gia Đình là một bài học đắt giá mà bất cứ ai, nếu muốn làm cha mẹ, đều cần học cho mình.
Và Chuyện Con Mèo Dạy Hải Âu Bay chính là cuốn sách cần đọc cho bất cứ ai đang học cách làm cha mẹ.
Tài liệu tham khảo:
APA Dictionary of Psychology. (n.d.). https://dictionary.apa.org/family
Nguyen Khac, V. (1994). Tam ly gia dinh [PDF]. NXB The Gioi.
Sepúlveda, L. (2014). Chuyện con mèo dạy hải âu bay.
-
Chuyện xe ôm số 14: xe cấp cứu

- Cái hồi dịch nặng, Má em phát bệnh khó thở phải nhập viện. Em dặn con vợ mấy câu rồi vô viện với bả luôn.
- Giờ anh nghĩ đi, vô bệnh viện thời đó, mình hổng theo rồi ai chăm sóc bà già? Lỡ có chuyện gì thì hối hận sao sống nổi?
- Sợ chứ anh. Nhà còn con vợ với 4 thằng con trai. Em dặn nó chớ ví dụ mà anh hông về được, thì sổ bảo hiểm ra đây lấy tiền nè, sổ tiết kiệm ra đây rút tiền nè, giấy tờ nhà để sẵn tủ này nè. Em biết mẹ con nó sống cực chút, nhưng cũng hông lo nhiều lắm. Gì chứ mấy cái này là phải chuẩn bị rồi anh, lỡ em ra đường hổng về nữa rồi sao?
- Mà bệnh chuyển nặng lẹ lắm. Em vô buổi sáng là buổi chiều Má em đi luôn. Người ta đâu có cho mình ở lại thêm. Ôm cái giỏ đồ của Má ra đường cái em ngồi trước bệnh viện khóc ngon lành.
- Tiếp xúc gần vậy mà từ đó tới giờ em chưa mắc bệnh lần nào. Hông chừng Má em bả đi nhẹ rồi bả phù hộ cho em.
Giờ ngày nào hai vợ chồng cũng lo làm, để dành. Mà cũng lo dặn dò, lỡ mà…
Mỗi lần ra đường nghe tiếng còi xe cấp cứu, là lại có một bài học về tính vô thường hiển hiện.

-
Tết chúc nhau sống thiệt đầy. Tết lo nhau chết thiệt đủ.

Ngày Tết, mình hay chúc nhau vạn sự như ý, phát lộc, phát tài. Mình chúc nhau sống dư. Mình chúc nhau hễ mà muốn cái gì, thì phải được cái đó. Tôi lại hay chúc bản thân và gia đình được lúc sống thấy thiệt đầy, lúc chết thấy thiệt đủ.
Hồi mấy năm trước, tôi mua bảo hiểm nhân thọ cho mình. Tôi tính vầy: ông bà già sống thêm được 20 năm hông? Mỗi tháng xài nhiêu tiền? Rồi nhân đôi số đó lên trừ hao cho lạm phát và lỡ có hên hên ổng bả sống lâu hơn dự tính. Rồi đem cái sự tính toán ngô nghê đó của mình nói chuyện với bạn tư vấn. Yêu cầu là làm sao cho lỡ tui hông còn, ông bà già tự sống được.
Ngày đem hợp đồng về, ông bà già nhảy dựng lên quở xui quở rủi. Đang sống sờ sờ mà nói chuyện chết chóc. Nhưng nghe chuyện một hồi, Ba Má cũng xuôi theo. Vậy chớ giờ còn sống hổng lo, lỡ tới lúc hữu sự con nằm xuống hông yên tâm Ba Má sống sao, vất vưởng hông đi được, Ba Má cũng đâu có đành lòng đúng hôn? Con có lo cho Ba Má đâu, là con lo cho cái tâm của con không có lăn tăn hối tiếc đó chớ.Bắt đầu từ đó, tôi là cái đứa hay lôi ba cái chuyện ít ai dám nói để nói với ông bà già. Tết người ta chúc nhau sống cho thiệt dư, được trăm tuổi, được lộc tài. Tôi hỏi Ba Má còn cái gì đang lo để mà lúc chết chưa thấy đủ?
Năm ngoái, cũng câu hỏi này, xà quần mấy tháng trời cuối cùng ông bà già cũng làm xong cái di chúc chia tài sản. Tôi nói vầy: “Ba Má chia sao cũng được, nhưng mà phải chia. Tiền vô tay là mờ mắt liền. Con còn hông tin con được thì sao Ba Má tin con?”. Chột dạ liền, bao nhiêu bài học nhãn tiền về vụ chia gia tài rồi. Nhưng nói về cái chết là chuyện không dễ dàng. Chuẩn bị cho cái chết càng là chuyện không dễ dàng. Ngày viết xong di chúc, xếp gọn bỏ vô tủ, tôi hỏi chớ Ba Má thấy sao? Thấy yên tâm rồi ha. Lỡ mà có nằm xuống, cũng biết là mấy đứa con mình hông có xâu xé nhau như anh em Cây Khế. Giả sử mà có con chim thiệt thì nó mổ chết hết chớ ở đó mà cho vàng!
Tới năm nay, cũng câu hỏi này, ông bà già không còn né tránh nữa. Nói về cái chuyện nằm xuống, chuyện hữu sự như cơm ngày ba bữa, tới giờ thì ăn. Nguyện vọng của Ba là phải có chỗ cho con cháu đi tảo mộ, cho tụi nó nhớ tổ tiên, biết nguồn biết cội. Năm nào đi đâu xa về cũng phải nhớ ra cắm cây nhang cho có lòng tưởng nhớ. Má thì muốn nhanh gọn, chết là hết. Thôi còn một cái hũ đem vô chùa là được. Thảo luận tới lui một hồi, bà già chịu thua. Thử tưởng tượng hông nói tới vụ này, rồi tới lúc chết thiệt, hông lẽ một người thiêu một người chôn? Rồi coi chừng cãi nhau cũng mệt à.
Ba Mươi Tết năm nay, người ta dọn nhà, còn gia đình tôi đi coi đất mộ. Chọn xong rồi thì nhẹ nhõm cả người. Năm sau lại hỏi tiếp cái câu chết sao cho thấy đủ này. Ông Trời cho hỏi được bao nhiêu lần thì mình mừng mấy nhiêu năm.Đôi khi, mình cần phải làm những cái điều là Ba Má hổng ưng, hổng thoải mái, thậm chí buồn hay tổn thương. Chuyện của mình hông phải là cãi bướng, mà thảo luận, trao đổi và thuyết phục. Bởi cái hiếu nó không chỉ là mù quáng nghe lời đấng sinh thành, mà là cha mẹ con cái giúp nhau hướng thượng. Và bởi cái tình yêu chỉ có thể sống khi ta còn giao tiếp với nhau, dù là đôi khi cái giao tiếp đó nó khó chịu vô cùng.

-
Tay xách nách mang

Nói mấy bạn hông tin chớ mãi tận gần đây tôi mới bỏ được cái thói ôm đồm buổi sáng.
Bước chân ra khỏi nhà 1 tay cầm chìa khóa, nách kẹp cặp táp, tay kia cầm ly café, miệng ngậm bánh mì, đèo thêm cái khẩu trang lủng lẳng trên tai. Rồi đóng cửa thì vướng cặp, né cái cặp ra thì đổ ly café, miếng bánh mì còn ngậm trên miệng thì nước bọt nó ngấm cho mềm đành phải bặm môi mà giữ lại. Một buổi sáng rối rắm!
Nguyên cái kịch bản vướng víu đó lặp tới lặp lui cho tới cái ngày tôi quyết định đặt chiếc cặp xuống bệ cửa. Mọi thứ rối nùi nó tự nhiên hết rối.
Cái kế hoạch ngắn hạn là tôi phải đóng cửa. Cái kế hoạch dài hạn là tôi phải mang chiếc cặp đi làm. Chẳng có mối bận tâm nào liên quan tới việc tôi phải cầm chiếc cặp khư khư trên tay không được phép tạm thời buông ra hết trơn hết trọi. Mà bỏ chiếc cặp xuống thì mấy thứ linh tinh như khẩu trang, ổ bánh mì cũng ngoan ngoãn gọn gàng nằm im đợi tới lượt phục vụ.
Hai tay, một tay cầm chìa khóa, một tay cầm ly café. Vừa sức, đủ thời gian, mà cũng đâu có làm mất cái cặp đi đâu.
Tôi tập thói quen cho mình. Mỗi buổi sáng cuộc đời, thiết lập cho mình một cái trình tự ngắn hạn dài hạn phù hợp: xếp gọn mọi thứ vô cặp, cầm ly café, cầm chìa khóa, ra cửa, đặt cặp xuống, khóa cửa xong, rồi lại cầm chiếc cặp lên, đeo khẩu trang, đi làm.
Quan sát cái tâm hỗn loạn của mình rồi sắp gọn lại, buông bớt vài chiếc cặp táp cuộc đời. Khóa cửa xong đã, rồi cầm gì thì cầm, đi đâu thì đi.

-
Nhu cầu ở một mình
Tôi thích tương tác với con người, đó là sự thật.
Tôi thích ở một mình, đó cũng là sự thật.Khi tương tác với con người, tôi tìm thấy niềm cảm hứng, sự đồng cảm, ý tưởng và cảm giác thuộc về một cộng đồng người.
Khi ở một mình, tôi cảm giác được bản thân, sự tồn tại của mình và suy tưởng về những điều chỉ hiển lộ khi tâm trí rỗng rang.Tương tác với con người và ở một mình tuyệt đối nó tự nhiên như nhịp thở vào và ra. Có lúc vào chậm, sâu, ra nhanh, ngắn. Lúc khác vào dồn dập, ra chậm, sâu. Tùy thời tùy lúc. Nhưng không thể nào cứ vào mãi mà không ra, hoặc ngược lại.
Vì vậy trong cuộc sống mỗi ngày đều gặp người, việc ở một mình là một nhu cầu còn thiếu thốn. Do vậy xin đừng băn khoăn khi tôi từ chối gặp người trong một lúc nào đó. Và cũng xin đừng đánh đồng nhu cầu một mình với một cảm xúc được gọi tên nào khác.
Nếu ở một mình không làm gì mà thấy bứt rứt, buồn chán, tâm trí nhảy loạn thì đó là lúc tôi cần dành nhiều thời gian hơn cho mình. Tôi cho là thế.
-
Sắm cho mình vài vai diễn cuộc đời


“Em cung Bò Cạp mà, nên em yêu đậm và cũng thù dai lắm. Nhất quyết thằng đó không bao giờ được bén mảng tới cuộc đời của em, tốt nhất là đừng cho em gặp lại.”
Thôi thì không nói tới bối cảnh câu chuyện, tôi chỉ thấy em đang sống rất tròn vai cung Bò Cạp. Đã là Bò Cạp thì phải yêu đậm, thù dai, mạnh mẽ, kiểm soát. Cung của em là thế, và đời của em phải thế.
Mà tôi chợt nghĩ mình cũng có rất nhiều vai diễn đó chứ.
– Lam dễ thương nè, không bao giờ giận ai lâu.
– Lam làm sếp mà, phải cứng cỏi cho người ta dựa dẫm.
– Lam già rồi, mấy trò nhăng nhố con nít không phù hợp với Lam đâu.
– Lam giỏi nè, cái gì Lam cũng biết.Không biết từ khi nào mình được giao những vai diễn, với đặc nét tính cách rõ ràng, và cố mà diễn cho tròn vai. Mà khi người ta xác nhận việc mình tròn vai, mình càng tin cái vai diễn đó là bản thân mình. Và dù muốn dù không, mình cũng phải diễn. Và càng diễn, mình lại càng tin rằng đó là số phận của mình, rằng không thể nào làm khác đi được.
Hướng nội thì phải nhút nhát, giao tiếp kém.
Gái tuổi Dần thì đường đời lận đận.
Bê đê thì phải đanh đá.
Người nhiều tuổi thì phải chậm và kém cạnh tranh.
Người mới ra trường thì phải non tơ ngây thơ vô hại.
Làm mẹ thì phải luôn hy sinh tất cả vì con.Tôi mạo muội tin rằng, việc hòa đồng vào lề thói xã hội để phát triển nó khác với việc diễn cho tròn vai. Sắm cái vai nào cho mình, và bỏ đi khi nó gây ra cho mình đau khổ, là tự do lựa chọn của mỗi người.
Là tự do tuyệt đối.
– “Chị gái đó có đức hy sinh cao cả lắm
– “Ừa, mà nếu một ngày bả thôi nghĩ cho người khác vì bản thân quá đau khổ rồi thì cũng được, chẳng ích kỷ gì đâu.” -
So sánh sự vô cùng

Bây giờ vầy ha,
Mình có hai vòng tròn lớn nhỏ khác kích cỡ. Rồi mình đặt tụi nó đồng tâm.
Mình nối 1 đường thẳng từ tâm ra 1 điểm bất kỳ trên đường tròn nhỏ thì nó luôn có 1 điểm tương ứng trên đường tròn lớn. Như vậy, số điểm trên đường tròn lớn bao gồm số điểm trên đường tròn nhỏ.
Làm ngược lại, nối 1 đường thẳng từ tâm ra 1 điểm bất kỳ trên đường tròn lớn, thì nó luôn cắt 1 điểm trên đường tròn nhỏ. Như vậy, số điểm trên đường tròn nhỏ bao gồm số điểm trên đường tròn lớn.
Suy ra 2 đường tròn này bằng nhau. Coi có vô lý rối não hông?
Tôi đem cái phát hiện mà tôi cho là hết sức thú vị này đi hỏi một người bạn. Bạn nói: “Nếu anh đang xem một đường tròn là tập hợp của vô số điểm, vậy thì cái vô số đó là vô cực. Mà hai con số vô cực thì làm sao mà so hơn với thua?”
Phải ha! Hai cái vô cùng vô hạn lại đi so với nhau. Sao mà được?
Kiểu như khi nói về tình yêu…
– Ba Mẹ thương ai hơn trong mấy anh chị em?
– Trong tình yêu của tụi mình, anh yêu em hơn? Hay em yêu anh hơn?
– Người chỉ thân thiết với bản thân mình và người có nhiều người bạn thân, ai được thương quý hơn?
– Người có công việc thăng tiến và người có gia đình êm ấm kèm công việc thăng tiến. Ai thành công hơn?
Ai lại đi so hơn thua mấy cái vô cùng vô hạn với nhau. So có được đâu! Mà so để làm gì?
—-
Nguồn rối não: “A trip to infinity – Hành trình tới vô tận”
Phim tài liệu trên Netflix. -
Giành nhau chết trước

Hôm trước tôi ngồi lại với hai vợ chồng người bạn, nói chuyện đang vui tự nhiên hai người tranh nhau… chết trước. Cuộc vui trở thành cuộc cãi nhau giành chết, coi có buồn cười không?
Anh chồng lập luận, con cái thì gần mẹ hơn gần ba. Anh chết trước thì con cũng đỡ buồn hơn là em chết trước. Em cũng có việc làm, em vẫn có sức nuôi con.Chị vợ thì cãi, bảo là chị chết trước có lý hơn. Đàn ông đi bước nữa thì dễ hơn đàn bà. Vì vợ trẻ dễ kiếm hơn chồng già. Lúc đó hai người nuôi con vẫn dễ hơn 1 người chứ.Cãi qua lại một hồi thì mới lòi ra một chuyện: mình giành chết trước người bạn đời của mình là tại mình sợ ở lại một mình cô đơn quá.
Nghĩ cũng mắc cười, đó giờ mấy mươi năm sống cô đơn có làm sao. Tự nhiên trong đời mình có người sấn vô ở cùng, ăn cùng, đi ngủ cùng, cãi nhau cùng, nuôi con cùng. Tự nhiên một ngày một người bỏ đi biệt xứ, người còn lại hông buồn sao đặng. Thôi thì thà mình chết trước, đỡ buồn.
Ủa mà nghĩ cũng hông được ha. Rồi lỡ mà mình chết trước, rồi ổng ở vậy hông chịu lấy vợ khác, cứ ôm khư khư cái cục nhớ cục thương kéo lê tới mấy năm nữa mới chịu chết, vậy là buồn hết mấy năm. Mà đó là nếu hên sống thêm có mấy năm thôi. Chớ lỡ mà trời phạt bắt sống thêm mấy mươi năm hông cho chết, mình có ở dưới thì cũng buồn khóc mỗi ngày quá.
Thì ra con người ta không sợ chết bằng sợ cô đơn. Mà nghĩ đi nghĩ lại, con người ta lại không sợ cô đơn bằng sợ người bạn đời của mình cô đơn. Vậy nên ban đầu thì còn giành nhau coi ai chết trước. Sau thì lại đăm chiêu coi làm sao chết trước mà người kia hổng cô đơn.
Bởi vậy, sống yêu nhau, chết buông nhau cũng là cái phước mà mỗi người phải tự học lấy vậy. Nhân tiện lúc còn sống, tranh thủ học cách yêu nhau, mà cũng học thêm cả cách buông nhau, học thêm cả cách giúp nhau yên lòng khi phải tử biệt. Có vậy thì mỗi ngày mới đượm, tháng năm sau này có hai mình hay một mình thì vẫn đủ đầy yêu thương.
-
Khỏa thân ngắm mình

Tối qua tôi đã làm một chuyện trước đây chưa bao giờ làm: khỏa thân ngắm mình. Đó là một trải nghiệm khá thú vị mà tôi nghĩ mình sẽ làm lại nhiều lần nữa.
Cảm giác đầu tiên là ngại ngùng. Thiệt. Đó giờ chưa bao giờ mình ngắm mình lâu và kỹ đến như vậy. Tôi chưa bao giờ săm soi từng nếp nhăn đuôi mắt, từng vết sẹo hồi nhỏ mắc trái rạ, từng mảmg sáng tối trên da mặt, da cổ, da ngực và toàn cơ thể. Mình thấy mình tệ ghê. Có khi nào mình hình dung cơ thể người khác còn quen thuộc hơn cơ thể này không?
Cảm giác thứ hai là sự dè chừng. Tôi đối diện với gương mặt của mình cũng lâu lắm. Thấy người đó cũng nhìn mình chăm chú. Chiếc gương là công cụ tuyệt vời để phản chiếu toàn bộ cảm xúc của mình, cái mà người khác, nếu có đối diện mình, không làm được. Một sự khách quan rõ ràng và không thể chối cãi. Mình sẽ cười với mình, giận mình, ôm ấp mình và đe doạ mình. Khi tất cả lớp áo cuộc đời được cởi ra, mình sẽ thấy mình cùng lúc thật đáng sợ, đáng yêu và đáng thương.
Rồi mình nâng niu từng chút trên cơ thể, liên kết nó với những sự kiện đã diễn ra trong cuộc đời mình. Cái mũi cao này từ má nè, cái chân mày này từ ba. Chỗ vết sẹo này thời bị trái rạ. Cái ngấn mỡ này do mình ngồi lâu. Từng chút từng chút mình lần mò từng phần trên cơ thể, gợi nhắc biết bao nhiêu là dấu vết tổ tiên, cuộc đời và cả chính mình lưu lại trên cơ thể của mình.
Rồi tôi bật khóc, đã khóc thật lâu vì cái cảm giác thương cái thân mình. Lại cũng khóc vì mình chưa thương cái thân mình. Rồi lại cũng khóc vì xúc động với bao nhiêu nét của ba má còn nguyên trên cái thân mình.
Lần thử đầu tiên của tôi chỉ kéo dài được 15 phút vì có quá nhiều khám phá về cảm xúc cần nghĩ suy.
Tôi sẽ lại ngắm mình thật kỹ trước gương, lần tới sẽ lâu hơn. Tôi sẽ thấu hiểu tấm thân mình hơn bất kỳ tấm thân nào khác.


