Home

  • Em quyết định sẽ thôi là nạn nhân!

    Em quyết định sẽ thôi là nạn nhân!

    Hôm trước bạn nói với tôi một câu mà tôi ưng lắm: “Em quyết định sẽ thôi là nạn nhân!”


    Bạn kể, gia cảnh bạn không vui vẻ gì. Ba thì nhậu say tối ngày. Mẹ thì gánh gồng buôn bán. Cứ về nhà là cãi nhau, đập phá đồ đạc. Chị lớn thì bẩm sinh tâm thần không khỏe, thường lơ mơ và chửi mắng bạn. Suốt quãng đời thơ ấu, ký ức của bạn về gia đình chỉ là những trận cãi vã và những trận đòn oan.
    Bạn sợ về nhà. Bạn thường tìm cớ để đi học, đi chơi, đi gặp bạn bè. Bạn trốn mình trong phòng với âm nhạc vì bạn biết bên kia bức tường là những chén bát bị đập vỡ, là những tiếng gào lớn để át nhau.
    Bạn mong mau lớn để không phải ở trong căn nhà đó nữa. Và bạn..lớn thiệt. Đời mà, ai nhỏ mãi được đâu. Tung cánh bay khỏi căn nhà, bạn mừng rỡ uống từng ngụm tự do nơi đất Sài Gòn. Bạn vui cười hớn hở khi bắt đầu một cuộc đời mới ở nơi mà những ký ức hãi hùng kia chỉ là chiếc bóng sau lưng. 5 năm xa nhà, bạn về được đúng 5 mùa Tết. Bạn về vội, đi cũng vội.

    “Em như né tránh căn nhà đó.”

    Mà em có né tránh mỗi “căn nhà” đó đâu. Em né tránh luôn cả những hạnh phúc đời em. Em mà rung động với ai là em tránh luôn người đó. Em sợ đau lòng. Em mà thấy công việc gì khó quá là em đông cứng lại, hết suy nghĩ gì được. Ai lớn tiếng với em, khó khăn với em, là em tự động né tránh luôn, dù em biết người ta đang giúp em. Em không làm khác đi được. Tự động nó thế.

    Cho tới một ngày bạn được hỏi: “em có thấy mẹ khóc bao giờ chưa?”

    Khựng lại vài giây, bạn không nhớ được có khi nào em thấy mẹ đã khóc chưa. Người phụ nữ gánh gồng cả gia đình trong chừng ấy năm mà chưa từng khóc, thì hoặc đã chết mất cảm xúc rồi, hoặc đã khóc đến hết nước mắt rồi. Khóc ở bên kia bức tường của bạn.

    “Phải, mẹ đã khóc hết nước mắt ở bên kia bức tường của em. Mà có lẽ là cả ba nữa, người đàn ông giỏi giang mà thất chí. Mà có lẽ là chị nữa, những lúc tỉnh táo và kịp nhìn lại tình trạng của bản thân mình.”

    “Hôm trước em mới về, sống trọn hẳn 1 cuối tuần ở nhà. Em mua đồ, mẹ nấu ăn, cả nhà ăn chung một mâm cơm. Em nhận ra là đối diện với “căn nhà” không khủng khiếp như em tưởng. Em nhận ra là mẹ cần em để được là phụ nữ, ba cần gia đình để níu giữ bản thân, chị cần mâm cơm để biết mình vẫn đang ở nhà. Và em cần những phút này để bước ra khỏi căn phòng của mình.”

    “Em sẽ tắt nhạc. Bước ra khỏi căn phòng mình đã dựng nên. Em sẽ thôi là nạn nhân né tránh của quá khứ nữa!”

    Phải rồi. Chúng ta không nên cũng không phải là nạn nhân của quá khứ. Quá khứ chỉ là chất liệu. Vì chúng ta là kiến trúc sư của tương lai. Xây làm sao là do mình mà.

    Khóc được với quá khứ đã khó rồi. Quẹt nước mắt đi tiếp lại càng khó hơn. Em ơi! Tuyệt vời quá em ơi!


  • Mọi thói hư đều đã từng hữu ích

    Mọi thói hư đều đã từng hữu ích
    Hồi nhỏ, mình làm hư đồ đạc trong nhà, ngay lập tức mình sẽ tìm cách giấu đi, hoặc nói xạo để không bị mắng phạt. Ở góc nhìn thông thường thì sẽ thấy là “mình hư ghê”. Nhưng thử đi, lém lỉnh một chút, mình có thấy “mình lanh ghê, thông minh ghê, nhanh trí ghê” hôn?

    Rồi khi mình quá khác người, mình sợ mình ngu hơn người ta, yếu hơn người ta, nghèo hơn người ta, mình sợ mình bị phân biệt hay thậm chí là kỳ thị trong đám bạn. Mình có nhiều cách để bảo vệ mình lắm. Hoặc mình gồng lên đanh đá đánh bạn, chửi bạn luôn. Chà, mình thật là dũng cảm khi biết bảo vệ bản thân đấy chứ! Hoặc mình cô lập ra khỏi mọi người. Ồ, mình thật là kiên cường chịu đựng. Hoặc mình trở nên ba phải, gắng gượng để trở nên đáng yêu, để được chấp nhận. Phải nói thật là mình quá khéo léo để cân bằng các mối quan hệ không-thân-thiết này đó chứ. Ai có thể làm việc ấy trong hàng chục năm, vài chục năm hoặc thậm chí lâu hơn như thế nữa? Mình rất đáng ngưỡng mộ mà, phải không?


    Vậy nên, một người nói dối, đanh đá, hung dữ, cô lập, ba phải, thực ra là vì họ đã rất thông minh, dũng cảm, bản lĩnh, giỏi chịu đựng và khéo léo mà.

    Vì nếu không như vậy. Nếu đã không như vậy, có thể mình đã không sống nổi đến tận bây giờ!

    Mình ơi, mọi cách mình sống thì đều đã hữu ích và đều cần thiết để mình sống được đến hôm nay. Vậy nên không việc gì phải dằn vặt quá khứ đau thương. Một đứa nhỏ lớn lên phải mang giáp mang khiêng như thế, đáng được thương nhiều chứ! Mình phải ngưỡng mộ mình, cảm ơn mình, thương mình thiệt nhiều chứ, phải không mình?!

    Chỉ là mình lớn rồi, chiếc áo giáp nay đã không còn vừa nữa. Nó đã nhỏ lại, bó cứng cái thân thể dềnh dàng người lớn này của mình. Nó làm mình khó thở. Nó làm mình đau.
    Nhưng mà mình sợ. Nếu không có nó chắc mình đã không sống nổi. Bây giờ bỏ nó ra, liệu rồi mình sẽ làm sao?

    Chẳng làm sao hết mình ơi. Mình cứ mang chiếc giáp đó thôi. Nhưng mình ơi, mình chỉ cần biết nó ở đó trên mình, trong mình. Mình biết nó chật rồi. Thế giới mà mình sống nó đã khác đi nhiều lắm rồi, mình ơi.
    —-
    Mình học bài này trong một buổi ăn trưa nói chuyện cùng Cô. Vì chưa xin phép nên chưa đề cập đến Cô. Nhưng các ý bên trên hoàn toàn là học từ Cô cả.
    Được ăn được nói với người giỏi giang và tử tế là phước phần của mình. Biết cái áo giáp của mình nằm ở đâu cũng là phước phần của mình, nghen mình ơi.

  • Hôm nay tôi nghĩ về cái chết

    Hôm nay tôi nghĩ về cái chết

    Phải bẵng đi rất lâu, tôi mới dám viết về cái chết. Về những người bạn đã chết, sẽ chết. Và về cái chết sẽ được chuẩn bị sẵn cho tôi.

    Tr, một người bạn thuở đại học. Hoạt bát, luôn làm người khác cười. Một hôm nọ đi công tác, rồi mãi không về. Người ta nói vỡ mạch máu não. Bạn đi để lại vợ và đứa con nhỏ, một gia đình đang yên.

    Ph, một người bạn đồng nghiệp cũ. Đẹp trai, yêu đời. Thi thoảng vẫn nhắn tôi: “má ơi má à. Qua quán con chơiiiiii”. Rồi bạn mất. Người ta nói viêm phổi cấp. Gia đình bạn thẫn thờ, không ai tin được bạn đã ra đi.

    L, một người bạn đặc biệt đã xa rất xa. Hai đứa giận nhau. Mãi tới khi bạn mất, hai đứa vẫn chưa kịp nhìn mặt nhau để cười một cái thiệt tươi như là món quà tạm biệt.

    Tất cả đều ở độ tuổi 30 mơn mởn.

    Chết không đáng sợ. Nó chỉ là một bắt đầu mới, một hình thái mới, của một vòng tuần hoàn bất tận. Rồi ta sẽ là giọt mưa, chiếc lá, con ong, sợi khói. Ta sẽ hiện diện cho chỗ này một chút ngọt, chỗ nọ một chút chua. Cái vòng đó xoay đều hiển nhiên và không thể chối bỏ. Vậy nên ta không thể sợ và né tránh nghĩ về cái chết.Ta chỉ sợ chết khi còn quá nhiều thứ dở dang và lo âu. Ta sợ chết như sợ trời mưa bất chợt mà lúa vẫn còn phơi đầy sân. Ta sợ chết như trời đã tối mà đoạn đường về nhà vẫn còn xa vời vợi.

    Nếu đã gom lúa thì lúc nào mưa cứ mưa. Nếu đã về nhà, an trú, thì lúc nào trời tối cứ tối.

    Vậy nên tôi có niềm tin rằng là, nếu một ai đó thốt lên: “tôi đã thực sự sẵn sàng cho cái chết!”. Thì không phải rằng họ chán đời muốn chết. Họ chỉ là đang hạnh phúc một cách rất đủ đầy mà thôi. Như là lúa đã được phơi khô hanh và cất gọn. Như là người con đã tìm được đường về nhà, an trú, thong dong.

    H10_3639 cropped
  • Nhân chi sơ

    Nhân chi sơ

    Từ khi nào con người không tin nhau
    Để nghi ngờ gắn chặt với niềm đau?
    Từ khi nào tình thương thôi chiếu sáng
    Để hàng rào ngăn cách rộng thênh thang?
    Mình thương
    chẳng dám nói người biết
    Mình ghét
    chất chồng chẳng ai hay
    Một ngày nhìn lại sẽ trắng tay
    Những gì còn lại, chắc là điều tiêu cực
    Thôi cứ tin vào tình người đích thực
    Cứ vô tư đi,
    ai hại,
    đã có Trời lo.

  • Thói tốt lâu quên

    Thói tốt lâu quên

    Có ai vẫn còn giữ thói quen quan tâm chia sẻ với nhau từ thời giãn cách như thế này không?

    Câu chuyện là từ thời giãn cách xã hội vì dịch, hàng xóm chung cư qua lại thường hay treo đồ ăn trước cửa cho nhau như một cách động viên và chia sẻ. “Cố lên cố lên! Mọi chuyện sẽ ổn!”

    Người ta nói thói xấu dễ học, thói tốt mau quên. Nhưng hổng biết sao hàng xóm của mình thì ngược lại. Cái thói xấu nào không thấy học, chứ cái thói tốt này thì sau mãi tận 3 năm vẫn chưa quên.

    Cái cảnh đi về tới nhà mà thỉnh thoảng vẫn thấy những túi đồ ăn treo trên cửa như thế này nó vui lắm.

    Làm mình nhớ lại cái hồi xưa, mấy bà mấy ông thường hay đem đồ ăn biếu qua biếu lại trong xóm. Dần dần rồi người ta cuốn theo nhịp sống hiện đại rồi quên mất.

    Vậy mà sao nhiều năm bây giờ nó sống lại. Chắc là, thói tốt lâu quên. Đúng không?

  • Hình tượng sụp đổ

    Hình tượng sụp đổ

    Nhân ngày nghỉ lễ, theo dòng sự kiện của một nghệ sĩ gặp chuyện, khán giả quay lưng, bạn bè thất vọng vì sụp đổ hình tượng. Có nhiều ý kiến cho rằng viết nhạc thì hay mà sống như…
    Tôi lại nhìn về mình và cách tôi nhìn về người.

    Hình tượng sụp đổ gây ra đau khổ, cho cả người trong cuộc lẫn người ngoài cuộc. Mà cái quan trọng ở cái khái niệm hình tượng. Có hình tượng thì mới có sụp đổ. Có sụp đổ thì mới có thất vọng đau khổ chê bai.

    Hình tượng từ đâu mà có? Là do mình tự tạc nên, và đóng khung cố định.

    Thấy người hay ga lăng, mình cho đó là người tinh ý. Thấy người giúp đỡ người khác, mình cho đó là người tốt chỉ biết cho đi. Thấy người giỏi đạt giải quốc tế các thứ, mình cho đó là người tài năng toàn diện, không giải được đề khó là không xứng đáng.

    Mà cái này mới đáng sợ, thấy người nói lời hay ý đẹp, sáng tác nhạc thiền, viết bài đạo đức, mình cho rằng đó là người thiện lương thập toàn thập mỹ. Cấm có làm sai. Thấy người mặc áo tu, mình cho rằng phải sống được như Phật.

    Rồi mình bĩu môi “mấy người hay nói đạo lý thì sống như…”

    Mình dùng một vài khoảnh khắc để đóng khung cả cuộc đời. Mình dùng một vài hành động để vẽ lên hình tượng của cả một con người.

    Và khi người ta không như mình kỳ vọng, thì mình ngoại hoá vấn đề lên người ta. Vì người ta tệ, nên tôi có quyền thất vọng. Lỗi ở người ta đã không sống như hình tượng mà tôi đã tạc.

    Mà trời ơi, giữa chuyện tin và nói điều đúng, với chuyện làm được điều đúng nó là cả một quá trình gian nan.
    Làm được điều đúng và sống được với điều đúng còn gian nan hơn nữa.

    Hôm kia tôi ngắm sen. Tình cờ được ngắm sen từ dưới lên, đỡ đẹp đi nhiều. Nhưng nó vẫn là sen.
    Có sâu thì bắt. Có bệnh thì chữa. Còn mong đợi sen không có sâu thì khác nào tự làm khó chính mình?

  • Trăng Sài Gòn

    Trăng Sài Gòn

    “Ở hai bên con đường một chiều đi tới miền khuất mặt, nhiều thứ đẹp lắm, chạy nhanh thở gấp thì không thấy được đâu.”
    Biết sống | Nguyễn Ngọc Tư

    Chắc cũng bình thường thôi, khi mà về quê mình thấy trăng đẹp hơn ở Sài Gòn.
    Mình về quê ngỏng cổ lên ngó Trăng, rồi tấm tắc, rồi xuýt xoa. Trời ở quê trong ghê. Trăng ở quê sáng ghê. Gió ở quê mát ghê. Cuộc sống ở quê dễ chịu ghê.
    Mà cái quan trọng nữa là, Quê không có bắt mình cắm đầu chạy nhiều như Sài Gòn.

    Lâu lâu được ngày trăng đẹp, tôi là hỏi anh xe ôm: “Trăng hôm nay đẹp dữ thần hả anh!” – Ảnh biểu: “Đường kẹt xe thấy nội cha, rảnh đâu mà ngó mấy cái đó”.

    Lâu lâu lại được nghe: “Thôi ở Sài Gòn ngột ngạt làm gì có nhiều cảm hứng. Mình đi xuống biển, mình lên núi, sống ở đó coi bộ an lành hơn là ở Sài Gòn.”
    Tự nhiên thấy thương Sài Gòn hết sức. Có phải tại Sài Gòn đâu.

    Chịu ơn Sài Gòn mấy mươi năm rồi, tự nhiên tha thiết muốn thương. Tự nhiên tha thiết muốn người ta thương Sài Gòn như mình.
    Trăng thì đẹp đều. Chỉ là lòng mình không được đều như trăng.

  • Trạm dừng Tết

    Trạm dừng Tết

    “… Nói chớ có Tết vẫn hơn em ơi. Có được mấy ngày nghỉ ở nhà. Không muốn nghỉ cũng phải nghỉ chớ có khách đâu mà chạy.

    Bình thường muốn nghỉ mà sợ đói. Tới lúc Tết nó bắt phải nghỉ thì lúc đó mình mới thấy, nghỉ vài bữa cũng hông tới nỗi nào.
    Nghỉ mấy bữa ở nhà chơi với con, tự nhiên thấy tụi nó lớn dễ sợ.
    Nghỉ mấy bữa ở nhà mình lau chùi lại cái xe, tự nhiên thấy thương nó dễ sợ…”

    Nghe ảnh nói rồi tự nhiên mình thấy Tết kiểu gì cũng hay.
    Lại nhớ tới lời của một bà chị, đại loại kiểu: “người ta đua xe tính bằng giây mà còn dừng lại thay bánh tra dầu. Mình sống mấy chục năm không dừng lại há miệng ra để thở một lúc được ha?”
    Lại tự nhắc mình, dừng lại đặng thay bánh tra dầu chứ không phải nằm ườn ra tới hết giờ rồi quay lại vạch xuất phát.

  • Trời giao mùa, người cũng giao mùa

    Trời giao mùa, người cũng giao mùa

    Khi ngày đầu tiên của Xuân đang từ từ tiến tới, mình biết đã tới lúc mùa Đông phải lùi xa. Mùa Đông chẳng mất đi đâu, nó chỉ biến chuyển từ cái tiết trời làm cho cây rụng lá thành những lộc non xanh biếc nảy nở. Để rồi Xuân, Hạ, Thu, Đông rồi lại Xuân.

    Khi Tết đến, mình được nhắc nhớ về vòng tròn Sinh Tử, hiển nhiên và đều đặn, qua những bao lì xì đỏ cho em nhỏ, qua những nén nhang và mâm ngũ quả trên bàn thờ tổ tiên. Tết không chỉ là một bắt đầu. Tết cũng là một kết thúc.

    Mình trân quý sự khởi đầu bao nhiêu, thì mình cũng trân quý sự kết thúc bấy nhiêu.Mình thích Tết. Vì đó là cột mốc của một vòng tròn vừa kết thúc. Cũng là dịp để nhìn lại, mình đã vẽ vòng tròn đó đẹp xấu thế nào, và sẽ vẽ tiếp đẹp xấu thế nào.

    Điểm nối giữa khởi đầu và kết thúc luôn là một cột mốc đáng nhớ. Hành trình quay lại điểm nối cũng thú vị không kém, chỉ là hay bị bỏ quên.

    Mà, chẳng phải mình chính là cái khúc giữa đó sao?

  • Cho yên tâm

    Cho yên tâm

    Văn hóa Việt Nam mình có sự mâu thuẫn hiển nhiên mà dễ thương. Khi người thân mình không còn, mình đọc kinh cầu siêu. Mình đọc không đủ, mình mời thầy về đọc kinh cầu siêu. Mình đọc không những một lần mà đọc nhiều lần cho đảm bảo kinh cầu siêu phát huy tác dụng. Với ước muốn trong lành nhất: người thân của mình may mắn tiếp tục một cuộc sống khác.

    Song song đó thì vẫn làm giỗ mỗi năm. Vẫn dọn mộ mỗi năm. Vẫn đốt cúng nào là tiền là vàng là xe là nhà.”Cho yên tâm” người ta nói vậy.Mà cái yên tâm này đáng yêu hết sức. Bên cạnh chuyện mình nỗ lực cầu siêu rồi, lỡ có gì đó xui rủi mà chưa siêu thoát được (mà cái này thì không ai dám chắc), thì cái chuyện tôi cúng kính dọn mộ như một phương án dự phòng lỡ mà kinh cầu siêu không có tác dụng.

    Người ta muốn yên tâm rằng, tôi đã làm hết sức mình cho người đã khuất. Người ta muốn yên tâm rằng, thà làm thừa còn hơn làm thiếu. Người ta sợ những điều mà người ta không biết. Nên thôi, cứ làm cho chắc ăn. Ai cũng vậy cả mà.

    Đôi khi người ta còn làm phép mời cả vong về, để hỏi xem vong “sống” có ổn không. Có cần đốt thêm cái này cúng thêm cái kia không. Chẳng vậy mà nhiều người bị lừa. “Nhưng mà cái lừa này thì thôi cũng đáng. Cho yên tâm!” – người ta chặc lưỡi cho qua vậy.

    Đôi khi người ta còn lo quá, bốc mộ bên này dời mộ bên kia, bởi vì có giấc mơ người thân báo tôi chỗ này không tốt, chỗ kia có long mạch, hay mộ của tôi bị rễ cây nó đâm lủng rồi. Nhưng người ta nhất quyết không tin giấc mơ về việc bản thân mọc cánh bay lên trời, hay trần truồng đi giữa đường trong tương lai. Mặc dù cũng cùng là mơ cả.

    “Cho yên tâm” là làm cái gì cũng được miễn là cái tâm mình nó được yên. Vậy là chừng nào nó còn chưa yên thì chừng đó mình còn làm. Dù việc đó có vô lý, nhưng nó làm mình yên tâm.

    Suy một hồi, đó cũng chỉ là biểu hiện tình yêu với người đã khuất. Mà đã yêu, thì mỗi người mỗi kiểu. Ai lại định ra “công thức yêu” bao giờ. Và cũng chẳng ai có thể nói cách yêu của mình đúng hơn cách yêu của người khác cả. Chỉ là tình yêu xin đừng chỉ được thể hiện bằng nỗi sợ hãi mơ hồ sau khi người ta chết. Hãy là sự nối tiếp yêu thương qua vòng sinh tử, cho người chết được yên tâm, và người sống, những người sống, được yên tâm.

    Vậy nên tôi thiển nghĩ, người chết bất hạnh là người không được nhớ đến để mà yêu. Người sống bất hạnh là người có tình yêu mai một dần theo tháng năm, sau sự ra đi của người mình thương. Là sự đứt gãy tiếp nối ở chính những người còn sống. Là những nỗi sợ vào những điều mơ hồ sau cái chết mà không phải là những nỗ lực của người sống dành cho người đã chết, và cho nhau.

    Tháng chạp hàng năm, người người dọn mộ, nhà nhà làm mâm cơm cúng. Tôi chỉ tự nhắc mình rằng cuộc dọn mộ xuất phát từ tình yêu và mâm cơm cúng đong đầy sự quan tâm của những người còn sống, dành cho nhau.

  • Học ngoại ngữ tình yêu

    Học ngoại ngữ tình yêu

    Hỏi Lam đi làm mười mấy năm đã thu lượm được những gì. Câu trả lời là niềm tin và tình yêu.

    Vì có niềm tin rằng tất cả những người xung quanh chúng ta đều là người tốt, thì mới đủ can đảm để kêu gọi sự giúp đỡ từ mọi người. Vì là người tốt thì họ mới giúp chớ. Không giúp cái này cũng giúp cái khác à.

    Có tin nhau thì người ta mới đồng hành, mới sát cánh cùng mình, mới giận đó rồi làm lành đó, khó khăn đó rồi cùng nỗ lực đó.

    Có yêu nhau thì người ta mới bỏ qua những cái nhỏ nhặt của nhau, bao dung cho nhau, và gói ghém vì nhau.

    Hồi trước Lam rất ngại để nói chuyện với các anh chị tiền bối, nghĩ là các anh chị bận dữ lắm, cao dữ lắm, xa cách dữ lắm. Xong rồi phát hiện ra, mình nghĩ làm sao thì các anh chị sẽ vậy à.

    Như người chị trong ảnh này nè. Giỏi hơn mình biết là bao nhiêu, vậy mà tin mình giúp mình không điều kiện. Chị bận muốn chết nhưng vẫn luôn dành thời gian cho mình.
    Mà nói thiệt là mình còn nhiều người anh người chị người em cũng yêu mình như vậy đó.

    Già đầu rồi mà mình có cái mơ ước nghe ngây thơ và buồn cười. Mình chỉ ước gì mọi người yêu nhau. Yêu thiệt. Vì yêu nhau nên sẽ bao dung, hỉ xả và nâng đỡ nhau.

    Ngôn ngữ tình yêu mỗi người mỗi khác. Chịu khó học ngoại ngữ của nhau, tự nhiên giao tiếp nó thông suốt liền. Yêu liền.

  • Cởi ra vùng tự do

    Cởi ra vùng tự do

    Tôi phát hiện ra, khỏa thân trước mặt người khác là một trải nghiệm thú vị về sự tự do.

    Chúng ta đều sợ sự lột trần. Đó là nỗi sợ có thật.
    Tôi cũng sợ sự lột trần, hay đúng hơn, đã từng sợ sự lột trần đến mức ám ảnh. Chính vì sợ lột trần, ta đâm ra sợ gần gũi.
    Tôi sợ ở trần trước mặt người khác, sẽ bị chê bụng mỡ, vú xệ, da thâm.
    Tôi sợ bóc mẽ sự ngu ngốc của bản thân, sẽ bị coi nhẹ tài năng, gặp phải chê bai định kiến.
    Tôi sợ nói về cảm giác ham mê tình dục của mình, sẽ bị phán xét, sợ hãi, đề phòng.
    Tôi sợ nói về cảm xúc ghét và thương của mình, sợ sẽ bị xa lánh, ghét bỏ.
    Tôi sợ gần gũi, vì gần gũi ai đó, tôi dễ bị lột trần. Vậy nên tôi sợ mình trần trụi.

    Cho đến khi bước vào phòng xông hơi Hàn Quốc như một-tai-nạn. Tôi đã không hình dung mình sẽ bước vào một không gian với một đám đông đàn ông tồng ngồng tự nhiên đi tới lui, kỳ cọ, tắm rửa, ngâm mình, xông hơi mà hoàn toàn không phòng bị, không ngại ngùng để cởi bỏ lớp áo giáp vẫn mặc trên người mỗi ngày.

    Naked Men in Swimming Pool, Edvard Munch

    Trong phòng xông hơi, bụng phệ, xương sườn, chim to, chim bé, hình xăm, mảng sẹo thoải mái phơi bày. Và tôi nhận ra rằng, chẳng ai để ý mấy. Mà có để ý thì cũng chẳng có gì to tát, ai mà chẳng khỏa thân tồng ngồng đi lại?

    Mà khi bỏ đi lớp hàng rào bảo vệ đó, có phải chăng đó là lúc chúng ta ngang bằng và gần gũi nhất?

    Gần gũi, nghĩa là đủ gần để ta thấy rõ nhau. Gần gũi, nghĩa là phải đủ gần để ta cảm nhận được nhau. Gần gũi, nghĩa là có thể yên lặng lắng nghe nhau mà không phải quát lớn, nghĩa là có thể ở bên nhau mà không sợ xâm phạm, nghĩa là có thể cởi bỏ hàng rào phòng bị để bước vào cuộc đời nhau, làm cho nhau phong phú lên, và thấy mình người hơn. Nhưng chúng ta dễ gì cởi bỏ được hàng rào.

    Dễ gì cởi bỏ được hàng rào.

    Nó có thể là hàng rào vật lý: khoảng cách giữa người với người
    Nó có thể là hàng rào xã hội: địa vị giữa người với người
    Nó có thể là hàng rào tâm lý: sự tổn thương trong tưởng tượng giữa người với người.

    Vậy nên một cách tình cờ, tôi học được rằng cởi bỏ hàng rào không quá đáng sợ. Khi không ai có hàng rào, nỗi sợ bị lột trần cũng chẳng còn lý do tồn tại.

    Vậy nên, tôi cảm giác trân quý vô cùng những ai có thể lột trần trước mình, buông bỏ mọi phòng bị và tiếp xúc cận thân với mình. Đó chẳng phải là biểu tượng chắc chắn và huy hoàng của lòng tin đó sao?

    Vậy nên, những người dám lột trần mình chính là người có lòng tin với thế giới này, có lòng tin với bản thân và có lòng tin với hạnh phúc.

    Adam and Eve, Jean-Francois De Troy

  • Khi những khoảnh khắc bình thường hoá thiêng liêng

    Khi những khoảnh khắc bình thường hoá thiêng liêng

    15:55 ngày 31 tháng 1 năm 2021, Ba lái xe đưa tôi bắt buýt đi Sài Gòn.

    Hôm ấy trời nắng đẹp lắm. Và bờ vai của Ba cũng đẹp lắm. Và cánh tay của Ba cũng đẹp lắm. Và tấm lưng của Ba cũng đẹp lắm.
    Trong cái khoảnh khắc bình thường ấy tôi nhận ra rằng tôi đã quý từng chút một như thế nào cho cái sự hiện diện của mình và những người mình thương, ở trong nhau.

    Một thằng con nít tuổi 34, đã ôm lấy ông già từ đằng sau để ép cái miệng khô khan nóng nảy đó phải rặn ra được câu: “ba thương con.” – “Ừ. Thương nhiều.”
    Để rồi từ sau khoảnh khắc đó, ở ngoài đường thì là ông này bà nọ, hễ về nhà là thằng nhóc hay dụi đầu vào cổ ông già, bắt nói “Ba thương con”.

    16:30 ngày 16 tháng 7 năm 2023, khoảnh khắc bình thường đó và muôn vàn khoảnh khắc bình thường khác, hoá thiêng liêng.

    Chẳng phải vì mất đi người ta thương mà khoảnh khắc bình thường này mới thiêng liêng. Mà là vì bản thân nó đã thiêng liêng mà đến khi người ta thương không còn thì nó mới hiển lộ đủ đầy hình tướng trong tâm tưởng của người ở lại.

    Ta sẽ nhớ gì đây? Những điều bình thường thiêng liêng ngọt ngào mà ta đã có trong nhau. Hay những cay đắng muộn màng để buồn thương?

    Ngày 16 tháng 8 năm 2023, xin rằng ta hãy lập đền thờ trong tâm tưởng để tôn vinh những điều nhỏ bé bình thường và thiêng liêng.