-
Em quyết định sẽ thôi là nạn nhân!

Hôm trước bạn nói với tôi một câu mà tôi ưng lắm: “Em quyết định sẽ thôi là nạn nhân!”
Bạn kể, gia cảnh bạn không vui vẻ gì. Ba thì nhậu say tối ngày. Mẹ thì gánh gồng buôn bán. Cứ về nhà là cãi nhau, đập phá đồ đạc. Chị lớn thì bẩm sinh tâm thần không khỏe, thường lơ mơ và chửi mắng bạn. Suốt quãng đời thơ ấu, ký ức của bạn về gia đình chỉ là những trận cãi vã và những trận đòn oan.
Bạn sợ về nhà. Bạn thường tìm cớ để đi học, đi chơi, đi gặp bạn bè. Bạn trốn mình trong phòng với âm nhạc vì bạn biết bên kia bức tường là những chén bát bị đập vỡ, là những tiếng gào lớn để át nhau.
Bạn mong mau lớn để không phải ở trong căn nhà đó nữa. Và bạn..lớn thiệt. Đời mà, ai nhỏ mãi được đâu. Tung cánh bay khỏi căn nhà, bạn mừng rỡ uống từng ngụm tự do nơi đất Sài Gòn. Bạn vui cười hớn hở khi bắt đầu một cuộc đời mới ở nơi mà những ký ức hãi hùng kia chỉ là chiếc bóng sau lưng. 5 năm xa nhà, bạn về được đúng 5 mùa Tết. Bạn về vội, đi cũng vội.“Em như né tránh căn nhà đó.”
Mà em có né tránh mỗi “căn nhà” đó đâu. Em né tránh luôn cả những hạnh phúc đời em. Em mà rung động với ai là em tránh luôn người đó. Em sợ đau lòng. Em mà thấy công việc gì khó quá là em đông cứng lại, hết suy nghĩ gì được. Ai lớn tiếng với em, khó khăn với em, là em tự động né tránh luôn, dù em biết người ta đang giúp em. Em không làm khác đi được. Tự động nó thế.
Cho tới một ngày bạn được hỏi: “em có thấy mẹ khóc bao giờ chưa?”
Khựng lại vài giây, bạn không nhớ được có khi nào em thấy mẹ đã khóc chưa. Người phụ nữ gánh gồng cả gia đình trong chừng ấy năm mà chưa từng khóc, thì hoặc đã chết mất cảm xúc rồi, hoặc đã khóc đến hết nước mắt rồi. Khóc ở bên kia bức tường của bạn.
“Phải, mẹ đã khóc hết nước mắt ở bên kia bức tường của em. Mà có lẽ là cả ba nữa, người đàn ông giỏi giang mà thất chí. Mà có lẽ là chị nữa, những lúc tỉnh táo và kịp nhìn lại tình trạng của bản thân mình.”
“Hôm trước em mới về, sống trọn hẳn 1 cuối tuần ở nhà. Em mua đồ, mẹ nấu ăn, cả nhà ăn chung một mâm cơm. Em nhận ra là đối diện với “căn nhà” không khủng khiếp như em tưởng. Em nhận ra là mẹ cần em để được là phụ nữ, ba cần gia đình để níu giữ bản thân, chị cần mâm cơm để biết mình vẫn đang ở nhà. Và em cần những phút này để bước ra khỏi căn phòng của mình.”
“Em sẽ tắt nhạc. Bước ra khỏi căn phòng mình đã dựng nên. Em sẽ thôi là nạn nhân né tránh của quá khứ nữa!”
Phải rồi. Chúng ta không nên cũng không phải là nạn nhân của quá khứ. Quá khứ chỉ là chất liệu. Vì chúng ta là kiến trúc sư của tương lai. Xây làm sao là do mình mà.
Khóc được với quá khứ đã khó rồi. Quẹt nước mắt đi tiếp lại càng khó hơn. Em ơi! Tuyệt vời quá em ơi!
-
Mọi thói hư đều đã từng hữu ích
Hồi nhỏ, mình làm hư đồ đạc trong nhà, ngay lập tức mình sẽ tìm cách giấu đi, hoặc nói xạo để không bị mắng phạt. Ở góc nhìn thông thường thì sẽ thấy là “mình hư ghê”. Nhưng thử đi, lém lỉnh một chút, mình có thấy “mình lanh ghê, thông minh ghê, nhanh trí ghê” hôn?
Rồi khi mình quá khác người, mình sợ mình ngu hơn người ta, yếu hơn người ta, nghèo hơn người ta, mình sợ mình bị phân biệt hay thậm chí là kỳ thị trong đám bạn. Mình có nhiều cách để bảo vệ mình lắm. Hoặc mình gồng lên đanh đá đánh bạn, chửi bạn luôn. Chà, mình thật là dũng cảm khi biết bảo vệ bản thân đấy chứ! Hoặc mình cô lập ra khỏi mọi người. Ồ, mình thật là kiên cường chịu đựng. Hoặc mình trở nên ba phải, gắng gượng để trở nên đáng yêu, để được chấp nhận. Phải nói thật là mình quá khéo léo để cân bằng các mối quan hệ không-thân-thiết này đó chứ. Ai có thể làm việc ấy trong hàng chục năm, vài chục năm hoặc thậm chí lâu hơn như thế nữa? Mình rất đáng ngưỡng mộ mà, phải không?
Vậy nên, một người nói dối, đanh đá, hung dữ, cô lập, ba phải, thực ra là vì họ đã rất thông minh, dũng cảm, bản lĩnh, giỏi chịu đựng và khéo léo mà.Vì nếu không như vậy. Nếu đã không như vậy, có thể mình đã không sống nổi đến tận bây giờ!
Mình ơi, mọi cách mình sống thì đều đã hữu ích và đều cần thiết để mình sống được đến hôm nay. Vậy nên không việc gì phải dằn vặt quá khứ đau thương. Một đứa nhỏ lớn lên phải mang giáp mang khiêng như thế, đáng được thương nhiều chứ! Mình phải ngưỡng mộ mình, cảm ơn mình, thương mình thiệt nhiều chứ, phải không mình?!
Chỉ là mình lớn rồi, chiếc áo giáp nay đã không còn vừa nữa. Nó đã nhỏ lại, bó cứng cái thân thể dềnh dàng người lớn này của mình. Nó làm mình khó thở. Nó làm mình đau.
Nhưng mà mình sợ. Nếu không có nó chắc mình đã không sống nổi. Bây giờ bỏ nó ra, liệu rồi mình sẽ làm sao?Chẳng làm sao hết mình ơi. Mình cứ mang chiếc giáp đó thôi. Nhưng mình ơi, mình chỉ cần biết nó ở đó trên mình, trong mình. Mình biết nó chật rồi. Thế giới mà mình sống nó đã khác đi nhiều lắm rồi, mình ơi.
—-
Mình học bài này trong một buổi ăn trưa nói chuyện cùng Cô. Vì chưa xin phép nên chưa đề cập đến Cô. Nhưng các ý bên trên hoàn toàn là học từ Cô cả.
Được ăn được nói với người giỏi giang và tử tế là phước phần của mình. Biết cái áo giáp của mình nằm ở đâu cũng là phước phần của mình, nghen mình ơi. -
Hôm nay tôi nghĩ về cái chết

Phải bẵng đi rất lâu, tôi mới dám viết về cái chết. Về những người bạn đã chết, sẽ chết. Và về cái chết sẽ được chuẩn bị sẵn cho tôi.
Tr, một người bạn thuở đại học. Hoạt bát, luôn làm người khác cười. Một hôm nọ đi công tác, rồi mãi không về. Người ta nói vỡ mạch máu não. Bạn đi để lại vợ và đứa con nhỏ, một gia đình đang yên.
Ph, một người bạn đồng nghiệp cũ. Đẹp trai, yêu đời. Thi thoảng vẫn nhắn tôi: “má ơi má à. Qua quán con chơiiiiii”. Rồi bạn mất. Người ta nói viêm phổi cấp. Gia đình bạn thẫn thờ, không ai tin được bạn đã ra đi.
L, một người bạn đặc biệt đã xa rất xa. Hai đứa giận nhau. Mãi tới khi bạn mất, hai đứa vẫn chưa kịp nhìn mặt nhau để cười một cái thiệt tươi như là món quà tạm biệt.
Tất cả đều ở độ tuổi 30 mơn mởn.
Chết không đáng sợ. Nó chỉ là một bắt đầu mới, một hình thái mới, của một vòng tuần hoàn bất tận. Rồi ta sẽ là giọt mưa, chiếc lá, con ong, sợi khói. Ta sẽ hiện diện cho chỗ này một chút ngọt, chỗ nọ một chút chua. Cái vòng đó xoay đều hiển nhiên và không thể chối bỏ. Vậy nên ta không thể sợ và né tránh nghĩ về cái chết.Ta chỉ sợ chết khi còn quá nhiều thứ dở dang và lo âu. Ta sợ chết như sợ trời mưa bất chợt mà lúa vẫn còn phơi đầy sân. Ta sợ chết như trời đã tối mà đoạn đường về nhà vẫn còn xa vời vợi.
Nếu đã gom lúa thì lúc nào mưa cứ mưa. Nếu đã về nhà, an trú, thì lúc nào trời tối cứ tối.
Vậy nên tôi có niềm tin rằng là, nếu một ai đó thốt lên: “tôi đã thực sự sẵn sàng cho cái chết!”. Thì không phải rằng họ chán đời muốn chết. Họ chỉ là đang hạnh phúc một cách rất đủ đầy mà thôi. Như là lúa đã được phơi khô hanh và cất gọn. Như là người con đã tìm được đường về nhà, an trú, thong dong.

-
Mình mà giận thì mình đã sai mất rồi
Có một anh thầy giáo nọ, bước chân vô một lớp học toàn các em học sinh khó khăn. Anh ấy hứa với các em là, thầy sẽ giúp mấy đứa học giỏi hơn. Giỏi bằng hoặc hơn các em ở lớp khác có điều kiện luôn. Quan trọng là các em chịu học.
Ngày qua ngày, thầy ráng dạy, trò ráng học. Tới lúc thi học kỳ, trò bị điểm liệt. Thầy giận quá, quát tháo tùm lum. Đám học trò mặt xanh như tàu lá. Đứa thì khóc. Đứa thì mất tự tin. Thầy cũng nghi ngờ bản thân nốt.
Một hôm nọ, thầy giáo đó tìm tới tôi, hỏi: em phải làm sao?
Tôi lại hỏi thầy giáo:
– Đám nhỏ chịu học không? – dạ có
– Thầy có còn muốn dạy tụi nó không? – dạ có
– Thầy hứa với tụi nó cái gì? – Hứa dạy
– Tụi nó hứa với thầy cái gì? – Hứa học
– Có ai thất hứa chưa? – Dạ chưa
– Vậy thầy nổi giận là đúng hay sai? – Dạ sai
– Vậy thầy sẽ làm gì tiếp theo? – Dạ em sẽ nhai đầu tụi nó. Đồng thời sẽ tiếp tục dạy tụi nó. Không nhớ nữa thì em sẽ lại nhai nốt xương tụi nó. Mà không giận.
– Ờ vậy đi.
————
Trong một diễn biến khác, tôi bước chân vô tiệm, dõng dạc quát: em ơi, cạo đầu. Và đây là thành quả.
Từ giờ sẽ không phải bận tâm ba cái thứ râu ria tóc tai vuốt vuốt chải chải chi mất thời gian. Chỉ cần hỏi: đầu có sạch không? Ở trong đó có chứa cái gì không?
Vậy thôi -
Lặp lại cái mà người đi trước đã làm, rồi bảo sao mà khó
Có mấy câu than mà mình hay nghe vầy lắm nè:
– Ngày xưa tuổi trẻ đâu ra đấy, chớ hông có lộn xộn ẩm ương như giờ đâu.– Hồi xưa làm ăn dễ lắm, chỉ cần có chiếc xe hơi chạy taxi là đủ nuôi cả nhà. Giờ há? Chạy kiếm ăn từng bữa.
– Hồi đó ít cạnh tranh, nhiều cơ hội làm giàu hơn. Giờ làm thấy bà cũng chẳng mơ nổi cái căn nhà.
Rồi nhiều lắm. Mình cứ kể lại thành công, thuận lợi của người ta, rồi ao ước giá như mà…. Hoặc mình thấy người ta thành công rồi, mình háo hức rèn giũa, mình nghiêm túc triển khai, rồi mình tèo. Rồi mình than.
Thiệt ra, nói theo góc nhìn hết sức thiển cận của tôi, ta muốn thành công, nhưng ta làm lại cái thành công của người trước, mô hình của người trước, theo khung thời gian hiện tại. Nên bản thân cái chuyện “làm theo” thôi cũng đã chứa yếu tố biến đổi không lường được trong đó rồi.
Cơ hội, nó cũng biến hình biến tướng theo thời gian. Dựa trên bài học của người cũ, chiếu theo hình tướng mới của nó, thì bớt được nguy cơ thất bại đi vậy (ờ, bớt thôi nghen).
—
Nhiều hôm, có mấy bạn sinh viên muốn theo ngành marketing hỏi tôi, làm sao để có được công việc tốt? Hồi trước, chỉ cần tốt nghiệp đại học, có được kiến thức digital, là chập chững vô làm intern ở mấy công ty hàng bự được rồi. Giờ, đứa nào cũng nhao nhao đi học digital, em biết cơ hội ở đâu?
Đó là bởi vì em nhìn digital như là bản thân kiến thức digital. Còn nếu mà em nhìn cái “digital” đó như là 1 cái lợi thế. Vậy thì hình tướng của cái lợi thế nó không còn là kiến thức cơ bản về digital nữa, nó có thể là cái gì?
Tôi nghĩ (lại một cách hết sức nông cạn cá nhân), nó là trải nghiệm, là sự dấn thân táo bạo, là sự ứng dụng cái “học” vào cái “hành”, là cái sự không có lý thuyết suông. Bạn có kiến thức marketing, nó khác với việc bạn có trải nghiệm marketing và kể về nó một cách say mê. Mà nếu có được sự công nhận gì đó, thì càng đáng để mà khoe nữa.
Vậy, hình tướng mới của cơ hội làm việc của các bạn trẻ là gì? Vứt mình vào trải nghiệm. Vứt mình vào những hoạt động mà tạo được lợi thế trong cái thị trường lao động đầy cử nhân và kiến thức. Thế giới này phẳng dữ lắm rồi, kiến thức gõ Google phát là ra. Hơn thua nhau ở việc mình đã trải nghiệm (và thất bại) như thế nào thôi.
Hồi xưa (mà hồi nay cũng vậy), mấy cái dự án tham gia thi thố như #Vietnamyounglions hay #vietnamyoungspikes mà đem đi múa trước mặt nhà tuyển dụng: “em đã có kinh nghiệm làm project như thế” thì ngon cơm. Nếu là project ngon lành cành đào, thì lấy ra mà khoe. Nếu là project xụi ngay từ vòng đầu tiên thì, lấy cái bài học từ thất bại ra mà khoe. Cơ hội ở đó đó chớ đâu xa. Nhà tuyển dụng nào mà thấy ứng viên say mê và học hỏi từ trải nghiệm vậy là nhắm mắt nhắm mũi kéo về liền cho bằng được thôi.
Mà hồi xưa, làm gì có mấy cái hoạt động nào dành cho đám account, creative, planner, clients, producer, media 1 bầy nhào vô trải nghiệm, sai để mà học hoành tráng vầy đâu. Giờ mà trẻ lại, mình sẽ chơi. Thiệt. -
Tặng một nắm đấm
Câu chuyện tôi được một sư cô kể cho nghe:
Bác Hai gái đi trên phà qua sông, bên cạnh bác là một chị trông lam lũ, quần áo rõ ràng là người lao động nghèo. Chị ôm một đứa nhỏ, mặt xanh lét vì say sóng. Phà cứ đi, người cứ rôm rả. Bác lấy chai dầu gió xanh ra xức như phản xạ khi đi phà. Người phụ nữ chần chừ một chút rồi mới thỏ thẻ hỏi mượn. “Con bị say sóng khó chịu quá. Bác cho con mượn xài một chút”. Bác Hai gái tốt bụng lắm, đưa liền chai dầu gió cho chị. Chị gái mừng mừng, nhận chai dầu xức lấy xức để. Rồi chị đưa lại cho bác. Bác tần ngần một lúc, trong bụng bác nghĩ, mình khỏe mạnh như vầy cần gì chai dầu đó. Thôi cho người ta luôn, coi như làm phước. Nhưng mà, nếu mình không nhận lại, người ta hiểu lầm là mình khinh người ta nghèo dơ xấu xí nên mới hông nhận. Vì vậy mà bác nhận lại, xức thêm vài giọt lên người, rồi đưa lại cho cô. Bác bảo thôi cô cần hơn, tui tặng cô luôn nghen. Tui còn chai khác trong giỏ.
Vậy đó, chỉ có cái chuyện cho chai dầu thôi, mà bác Hai gái cũng chu toàn trước sau. Bác không sợ mình bị hiểu lầm là khinh người, vì bác với chị có gặp nhau nữa đâu. Nhưng bác nghĩ cho chị, không muốn dấy lên cái tủi thân, cái tự ti của chị, nên bác có thêm một động tác “thừa”, mà để lại một món quà lớn. Đó là món quà mát lành, tốt đẹp mà bác gieo vào người phụ nữ ấy. Để chị thấy vui, thấy được thương. Nhỏ xíu vậy thôi đó, mà nhiều khi mình không nghĩ được chu toàn được như bác.
Một câu chuyện khác, tôi được trải qua.
Hôm nọ tôi có dịp đánh xe máy lòng vòng các tỉnh Tây Bắc. Trên đường đi, các em bé người H’Mong cứ nghe tiếng xe máy là ù té chạy ra đường, một tay xoa bụng, một tay chỉ vô miệng, ý nói: “Con đói lắm, có gì cho con ăn đi”. Tôi thấy chạnh lòng dữ lắm. Không phải vì các em thiếu ăn, mà vì các em đã bị mất đi cái tự trọng vốn có để xin ăn một cách hiển nhiên. Mà một con người, thiếu đi cái tự trọng, cái tự lập, thì có thể nào là một con người vững vàng? Và không chỉ là một người, đó là cả một thế hệ người. Nhưng ai là người đã tặng cho các em những nắm đấm làm vỡ tan lòng tự trọng của các em? Dạ thưa, đó là tôi, và những người giống như tôi. Tôi đã cho đi một cách thiếu cân nhắc. Tặng quà bánh vì sự mặc định rằng các em nghèo thì mình cần phải cho. Thấy lòng mình vui thì mình cứ cho. Và mỗi chiếc bánh là một nắm đấm, làm vỡ dần lòng tự trọng của các em cho đến khi việc nhận quà “từ thiện” trở thành “hiển nhiên” và “có thể đòi hỏi”.
Liệu chúng ta cho đi để bản thân ta được vui với cái cảm giác “mình là người tốt”, hay là thực sự để mang lại điều tốt đẹp cho người khác?Và nhiều lắm những mẩu chuyện như thế trong đời sống hàng ngày của mình. Cha mẹ tặng quà đắt tiền cho thầy cô giáo, cấp trên, đối tác. Ta tặng bánh kẹo gạo đường cho người nghèo. Ta tặng những lời khuyên chủ quan (thậm chí khi không được hỏi). Ta tặng những lời hỏi thăm vào đời sống cá nhân của bạn bè và dòng họ. Ta tặng tiền cho những đứa trẻ lang thang, những em bán vé số. Mà hiếm khi nào ta hỏi lại, đó là ta đang tặng sự thiện lành nơi người nhận, hay là một nắm đấm vào lòng tự trọng, tính thiện lương, sự an lạc của mỗi con người.
Để làm sao là tốt nhất? Tôi không dám bảo thế nào là tốt nhất. Chỉ có thể tự nhắc nhở mình luôn luôn hỏi lại, mình có đang làm điều tốt cho người khác chưa, hay lại là một nắm đấm khác nữa?…
—
Trong một câu chuyện có thật diễn ra cách đây không lâu. Một chàng trai đang ngồi nói chuyện với tôi trong công viên, thì được mời kẹo bởi một cụ già lưng còng tóc bạc. Ban đầu câu trả lời là một cái lắc đầu như phản xạ. Để rồi sau đó, cậu lăng xăng chạy thiệt xa dí theo bà cụ để mua một vỉ kẹo. Vì cậu nghĩ, bà không phải một người trong đường dây “kinh doanh người già”. Bà thật sự cần giúp đỡ như một bài báo có viết (Xót lòng thăm mái ấm nghèo của các cụ già cơ nhỡ xa quê). Đúng hay sai thì hổng biết, nhưng cậu có cân nhắc rồi mới quyết định giúp cụ là vậy. Cưng lắm!
-
Rồi thì mình cũng đi một mình

Mấy nay, tôi được nghe nhiều những mẩu chuyện, vui mà quen thuộc: tao có bồ. Vợ tao mới đẻ. Tao có việc mới, công ty được lắm. Chuyến đi chơi vừa rồi tao gặp bao nhiêu là người hay ho.
Và cũng mấy nay, tôi được nghe nhiều những mẩu chuyện, buồn mà quen thuộc: em chia tay rồi, 3 năm mới cãi nhau được 2 lần, vậy mà chia tay. Người thân em bị ung thư, bác sĩ nói nặng lắm rồi. Tao vừa nghỉ việc. Con đó ăn nói kì cục, nghỉ chơi rồi. (ủa chứ cũng bạn là người bảo người ta vui tính lại thẳng tưng, thích từ đầu đấy thôi).
Vậy đó, cuộc đời mình, đẻ ra tới khi mất đi, sẽ có một đống chuyện, bắt đầu để rồi kết thúc. Dù ai có thương mấy đi nữa, cũng sẽ xoay vần thay đổi rồi rời nhau ra. Dù ai có duyên mấy đi nữa, cũng sinh lão bệnh tử mà kết thúc. Dù chuyện gì có yêu thích mấy đi nữa, cũng phải dừng lại, để dành cho một khởi đầu mới tốt hơn (ít ra thì mình nghĩ là tốt hơn vậy).
Vậy đó, mà tôi lại nghe những mẩu chuyện còn quen thuộc hơn: 2 năm rồi em chưa quên được anh ấy, mối tình sâu đậm nhất của em đó. Cả nhà em đang đau khổ vì bệnh của Mẹ nhiều lắm, mà còn nước còn tát. Cái chỗ làm đó, em thân thương gọi là Nhà, vậy mà lúc em nghỉ thấy hụt hẫng tổn thương ghê gớm. Và vân vân, và mây mây nữa.
Có một sự thật rằng, ta ý thức được cái tính tạm thời của mọi sự nhưng vẫn buộc chặt lấy nó, mong nó ở mãi bên mình. Ta mong chờ sự thắm đượm mãi mãi mà có hay đâu chính bản thân mình cũng luôn thay đổi. Để tới khi dứt ra, thì ta đau khổ, thì ta tổn thương, thì ta chảy máu lê lết cả quãng đường đời cho tới khi khô mày thành sẹo.
Vậy nên chăng, ý thức được cái tạm thời rồi, thì mình hiểu được, cả cuộc đời mình cũng chỉ đi một mình. Mình sẽ có duyên hợp, rồi lại tan, chắc chắn sẽ tan.
Ý thức được cái tạm thời, mình sẽ trân trọng, sẽ bồ đắp thêm cái tốt đẹp, cái thiện lành cho những mối duyên đồng hành cùng mình một đoạn đường đời.
Ý thức được cái tạm thời, mình sẽ chuẩn bị cho sự kết thúc hiển nhiên sẽ diễn ra một lúc nào đó mà ta không biết trước. Chuẩn bị cho sự độc lập mà rời nhau ra. Cho cái bắt tay khi gặp lại người yêu cũ. Cho nụ cười nhẹ nhàng khi nghĩ về người đã khuất. Cho niềm cảm hứng mình còn để lại ở nơi làm cũ.
Học cho bản thân mình, nên những ngày đầu bước chân vào một công ty, tôi luôn bảo với đồng nghiệp của mình là: tôi sẽ nghỉ đó nha. Hổng phải năm nay thì vài năm nữa hay chục năm nữa. Nên mình coi coi làm được cái gì cho tử tế cho nhau trước khi nghỉ nào.
Học cho bản thân mình, nên có thương nhau, thì giúp cho nhau được tự lập, để có thể nhẹ nhàng sẵn sàng cho việc kết thúc một mối quan hệ trong trân quí và yêu thương.
—–
Trên đường đi bộ dọc cung rừng Tà Năng, cảm thán cho cái cây dũng cảm này. Vẫn đứng đó, vẫn tiếp tục sống cuộc đời của mình khi mà những cái cây thân thương xung quanh biến mất cả rồi.Cứ đứng và sống, vì nhìn lại cả đời này mình có một mình thôi chứ mấy.
-
Nhận quà để không bị thẹn

Tết, mình nhận được nhiều quà lắm. Mà toàn là từ mấy người chẳng liên quan gì tới đời mình thôi.
Có cái bà chị kia, hồi đó làm chung, giờ hết. Về cơ bản là người dưng, vậy năm nào cũng tặng lạp xưởng tươi. Hổng thiếu năm nào.
Có cái thằng cu kia, tình cờ nói chuyện vài ba lần, tư vấn nhảm vài ba câu, giờ đi Nhật đi Hàn đi Trung tùm lum, đi đâu về cũng mua quà nhỏ nhỏ mà thương mà tặng.
Có cái thằng khác nữa, mình hát ú ớ cho nghe chừng mấy câu vậy mà khoái, giờ lại hứa tặng quà quê nhà làm, mỗi dịp Tết, chỉ đơn giản là “tại thương”.
Có nhỏ kìa, đi xa thiệt xa rồi, vẫn ráng kiếm đường về, ráng kiếm cho bằng được mình đặng “tặng anh cái mớ bao lì xì, nhà em tự thiết kế”.
Ôi chà còn nhiều lắm. Mình nhận hết, nhận cái tấm lòng to quá mà, tại vì được thương mà. Nhận xong rồi, thích rồi, lại giựt mình đâm ra sợ. Người ta thương mình vậy, mà mình có đã sống đủ sống đầy đặng còn xứng với cái nghĩa cái tình người ta gởi cho mình chưa?
Bởi, lâu lâu, giở giò lên, coi coi trên cái con đường đời mình đi, có khi nào dẫm cứt thúi ùm rồi mà hông biết, cứ trây trét hết tháng này qua ngày nọ hay không. Đặng mà rửa, mà sửa cho kịp.
Năm nay đã kịp cám ơn những người mình biết ơn. Xin lỗi những người mình đã làm lỗi (mà kịp nhớ ra). Coi như cũng là một năm trọn vẹn. Ai chưa tranh thủ cám ơn, xin lỗi thì làm đi ha. Còn tận mấy ngày nữa mới hết năm.
Dạ biết ơn nhiều. Thương nhiều.
—–
p/s: ờ, mà nghĩ cũng kì. Mình toàn nhận quà, chớ hông có tặng quà cho ai. Tại thương nhiều quá, tặng sao cho đặng. Thôi thì coi như nhan sắc của mình, cho ngắm miễn phí đã là phần quà to bự rồi.
—-
Có những món quà cũng ngộ nghĩnh lắm. Cuối năm hẹn ra ăn Tất Niên, rồi bảo “anh Lam trả tiền nha. Hai chị em ra gặp anh đã là quà cho anh rồi”. -
Chuyện nước sạch và cái bình chứa
Thỉnh thoảng tôi hay nhận được những lời tâm sự của các bạn về việc muốn tìm kiếm những lời khuyên, những gương thành công của người ta, những triết lý sống, hay đơn giản là kinh nghiệm làm việc để làm theo. Tôi không dám khuyên gì hết.
—-
Chẳng biết các Thầy Cô thì thế nào, riêng cá nhân tôi (không phải là Thầy) luôn bảo với học viên của mình: đừng tin những gì tôi nói. Hãy tiếp nhận và phân tích trên những gì mình hiểu được và đặt lại câu hỏi cho thấu suốt vấn đề. Vì tôi có trải nghiệm khác bạn, học khác bạn, làm khác bạn. Những lời tôi nói, có thể cũng đều là sai với bạn. Những gì tôi truyền đạt, chưa hẳn hẳn đã đúng với nguyên bản. Hoặc thậm chí, những gì bạn nghe được, chưa chắc là những gì tôi muốn nói. Chỉ là khả năng truyền đạt của tôi bị hạn chế, làm bạn hiểu lầm mà thôi.
—-
Tôi có người bạn học về dược ở nước ngoài. Bạn ấy có lần bảo tôi: khi nhận một cái đơn thuốc từ bác sĩ, dược sĩ, mình có quyền (hoặc chí ít cũng phải có trách nhiệm với bản thân) hỏi cho lại rõ, hoặc kiểm chứng với một nguồn khác về tác dụng, tương tác thuốc, cách dùng thuốc, sốc thuốc… để dùng cho đúng.
Thường, ta sẽ có tâm lý “họ giỏi hơn mình, nên cứ nghe và tin”. Và cứ thế, ta sẽ sai lầm theo cách mà người giỏi hơn ta đã sai lầm. Y học phương Tây bắt buộc người làm nghề luôn phải kết thúc buổi tư vấn bằng câu hỏi “do you have any further concern?” (ông bà có thắc mắc gì nữa không), vì bệnh nhân cần biết rõ ràng, mình chuẩn bị tiêu thụ cái gì vào người. Không phải cứ mù quáng, ai đưa gì uống nấy. Bệnh nhân cần được chuẩn bị rõ ràng nhất có thể, và đồng ý với rủi ro có thể có.
—–
Nếu xem bản chất của kiến thức, của thông tin là khách quan, trong sạch như nước mát. Thì người nói, sách viết, cũng như cái bình chứa. Mà cái bình thì chẳng bao giờ tinh khiết như nước. Từ cái bình này qua cái bình kia thì đã dính dấp biết bao nhiêu là thứ của mỗi cái bình rồi. Tới mình thì nước có còn là nước ban đầu đâu.
Nên chăng luôn phải đặt tất cả các câu hỏi về tính hợp lý, về bản chất cơ bản của vấn đề, để chí ít rằng mình không mù quáng nghe theo, cho dù là y học, giáo dục, tôn giáo, sự nghiệp, cuộc sống hay gì đi nữa? (chớ không thôi lại có cái hành vi tự sát để lên thiên đàng thì chắc toi)
Cho nên theo ý kiến rất cá nhân của tôi, mù quáng tin theo một thông tin nào, dù là nghe cái đúng, thì cũng là con đường sai lầm vậy.
—-
Viết quá trời viết, chỉ để khoe mấy tấm hình chân dung của các anh, chị, bạn thương mà vẽ tặng. Có 1 cái bản mặt mà 3 người vẽ thành ra 3 con quỉ khác nhau vậy đó. Bởi, đừng có nghe lời ai kể về tui nghen, méo hết, méo hết. Hỏi trực tiếp tui đi, tui kể cho nghe. -
3 câu hỏi định hướng cho công việc nè
3 câu hỏi định hướng cho công việc nè
—–
Một bài viết lan man, không có cơ sở học thuật cũng chẳng mang tầm thuyết giảng, chỉ là lượm lặt trong cuộc sống rồi ghi lại thôi hà. Bà con đi ngang ai thấy cần thì lấy. Ai hổng cần thì bỏ qua. Ai có ý kiến thêm thì chia sẻ cho các em nó có thêm hành trang mà đi cho xa, cho yên tâm. Nghen.
—–
Nhân cái dịp cái lần thứ bao nhiêu, tôi được gặp các em sinh viên ra trường. Mới có, cũ có, nhiều em lắm, thả vào tôi những câu hỏi mang tính hết sức day dứt tám ngàn năm của tuổi trẻ (Và cả tuổi hết trẻ): em nên đi làm việc gì? Vì sao em phỏng vấn cứ rớt mãi? Em nên chọn việc như thế nào? Em chán việc hiện tại quá, em nên làm sao? Và nhiều nữa.
Hoặc là chọn một việc rồi, vô làm thấy oải quá, muốn buông. Mà buông rồi thì lại chẳng biết làm gì. Cái khoảng trống vô định nó sẽ nuốt chửng lấy em, cho em thấy mình là người vô dụng hoặc mất phương hướng như thế nào. Ồ, kiểu như đang nâng tạ mà mỏi quá rồi, buông đại, đã tay gì đâu. Rồi tạ rớt đập mặt, lúc đó lại “đã” gì đâu.
Cho nên lời khuyên đầu tiên dành cho các em là: đừng buông khi chưa có phương hướng. Cũng đừng chọn khi chưa có phương hướng.Vậy làm sao có phương hướng? (Lại là kinh nghiệm cá nhân) – Hãy vẽ nên cuộc đời của mình. Sau bao nhiêu lâu loay hoay xà quần và để đời đưa đẩy thì tôi thấy mình cần trả lời được những câu hỏi quan trọng sau:
1. Giá trị cuộc sống mà mình trân trọng là gì?
Đó có thể là sự giàu có. Ăn hông sợ thiếu tiền. Mình mê tiền thì mình nhận, và mình kiếm cái công việc nào mà mình kiếm được nhiều tiền nhất mà làm. Đi buôn chẳng hạn.
Đó có thể là sự thay đổi tích cực mình có thể tạo ra. Làm cái job nào ít tiền thôi, hổng giàu cũng được, mà sướng. Làm NGO chẳng hạn
Đó có thể là sự mở mang kiến thức tới vô cùng. Làm cái job nào mà thỏa mãn cái cơn đói kiến thức của mình, không giới hạn cái chi. Làm giáo dục chẳng hạn.
Hoặc một giá trị nào đó mà mình trân trọng nhất, giúp mình tìm được niềm vui. Đi làm, mà hông phải làm, là được.
.
2. Giá trị mình muốn được nhìn nhận là gì?
Một người có khả năng lãnh đạo
Một chuyên viên tài năng
Một người giúp kết nối đội ngũ
Hay là cái gì khác? Cái đó mình tạm gọi là định vị thương hiệu cá nhân đi. Mình định vị trước đã, rồi phần thực thi, tức là chọn việc, biểu hiện trong công việc sẽ giúp xây dựng nên cái thương hiệu đó. Chớ mình còn hổng nhớ được mình là ai thì làm sao người ta nhớ mình là ai bây giờ.
.
3. Tính cách của mình là gì?
À, cái này là khó trả lời nè. Hướng nội, hướng ngoại, hoạt ngôn, khép kín, dễ phân tâm, tập trung vân vân và mây mây. Mình tập hiểu mình một xíu, để coi lại cái định vị cá nhân ở trên đó của mình có thực thi được hôn. Kiểu như một đứa mồm mép tép nhảy, quảng giao và hông ưa chi tiết mà chọn thương hiệu nhân viên trách nhiệm thì thấy hơi lạc đề xíu.Rồi trả lời đã đời ba cái câu hỏi đó rồi, thì từ tám ngàn job mông lung như trò đùa đó, mình có thể giới hạn lại một vài (chục) đầu việc phù hợp rồi. Việc tiếp theo là tìm hiểu một cách thiệt nghiêm túc các cơ hội công việc. Liệu tính chất công việc, môi trường, sếp, phạm vi, con đường thăng tiến có trả lời được mấy câu hỏi đó không. Nếu có rồi thì ném mình vào đó, bán mạng cho nó, xây dựng cho mình cái đường hướng mà mình muốn vẽ nên đi. Nghĩ thêm nữa cũng hổng ra đâu.
Rồi trong lúc làm, nếu mà gặp những khó khăn, vỡ mộng, bị chèn ép, hốt shit các kiểu thì lại giở các tiêu chí ban đầu ra mà quyết định tiếp chuyện ở hay đi. Mà, khuyên các em là ở đâu cũng có cái thúi um hà. Quan trọng là giá trị của công ty và giá trị của mình có còn gặp được nhau nữa hay không thôi hà.Vậy đó.
Chúc các em sinh viên sắp ra trường tháng 9 được vui trong công việc mới đang chờ nghen. -
Chữ Dạ nghe sao ngọt lòng

Hồi đó, đi ra chợ, tôi được nghe câu chuyện một bác gái. Giản đơn vầy nè: bác mua mớ rau, rồi được cô bán rau bớt cho ít đồng, thì bác trả lời: “Dạ cô, tui cám ơn nghen”. Rồi tự nhiên mình thấy cái chữ Dạ, nghe sao mà ngọt lòng. Mà cứ phải gì bác gái. Cả bác trai, cô Năm, chú Sáu ở cái thời hồi nẳm, cũng cứ hay Dạ trước khi bắt đầu một câu nói, như thể hiện cái sự Tôi nó nhỏ lắm, khiêm tốn lắm. Các cô chú ca sĩ, nghệ sĩ xưa, cũng cứ “Dạ, tôi xin thưa với quí vị là…”, nghe sao mà lễ độ hết chừng hết mực. Cái chữ Dạ, ngay lập tức làm cho mình khiêm tốn đi, người nghe cũng hạ cái tôi xuống theo (dù là ban đầu có hơi ngại ngùng một tẹo).
Rồi một ngày, cái nét Dạ nó biến mất.Trong đời sống thường khi, ta có thể nghe đâu đó tiếng Dạ tiếng Thưa. Mà hình như chỉ có con nít là còn Dạ. Người lớn, đôi khi vì hiện đại quá rồi, lại không tiện lắm khi dùng chữ Dạ nữa.
Hôm trước, tôi có dịp nói chuyện với một bạn nhỏ tuổi. Bạn giỏi lắm, là dân du học sinh hạng ưu. Hỏi gì bạn cũng biết, còn biết rộng biết nhiều, lại là người có tấm lòng biết nghĩ tới người khó khăn hơn mình. Bạn không thích Dạ. Bạn cứ thấy khi mình Dạ, mình bị hạ thấp. Cứ như trong biết Tây đi, cứ Yes, cứ gọi tên thôi thì cảm giác ngang hàng dễ nói chuyện, dễ thương thảo hơn không.
Những hôm trước nữa, tôi cũng có nhiều dịp đi gặp sinh viên, đi coi ca nhạc, đi mua sắm, thấy cái Dạ cũng hơi sượng đi. Người ta cũng bớt xài đi nhiều. Chắc cũng chẳng có gì sai. Cũng như một hệ ngôn ngữ được thay đổi trong giai đoạn phù hợp thôi.
Biết thì biết vậy, nhưng vẫn cứ tiếc. Người Việt mình, da vàng mũi tẹt tóc đen. Cái ăn mắm, cái Dạ, cái nhiệt thành hồ hởi nó làm nên cái mặn mòi của quê mình. Tự nhiên một ngày…hết mặn. Cái nét Việt trong mình tự nhiên lạt phèo. Mà cái ruột đã lạt rồi, thì cái vỏ có đẹp mấy cũng mất ngon đi nhiều lắm.Mà ra sao thì ra, bị vì mê cái nét Dạ đó, nên cứ thế mà tôi xài. Bạn bè xung quanh cũng xài. Vậy là thương.
Nên nhớ nghen, ai muốn tui thương, Dạ một tiếng ngọt xớt là thương liền.
—–
Cái band nhạc Dm mà tôi rất mê cũng cứ luôn phải học cho mình cái lễ phép, cái dạ thưa, cái cúi chào khán giả của mình vậy.
Bởi, mới thương Dm band. -
Trắng tay
Trắng tay vào đời tay trắng đi
Hơn thua được mất chỉ sầu bi
Học nhiều chỉ hiểu vài con chữ
Học Hiểu, học Thương, học cả đời. -
Lợi người, lợi mình
Mỗi ngày mình đều đối diện với nhiều điều phải quyết định. Và đôi khi, mình vì cả nể, quá vui, hay một lúc mê muội nào đó mà có những quyết định sai lầm. Nên mình chỉ cần nhớ định hướng duy nhất đó để làm neo giữ tâm cho vững.
Bất cứ quyết định nào, cũng đều phải lợi người, lợi mình. Thiếu một trong hai, nhất quyết không làm.
Có suy nghĩ cho rằng, lợi mình hại người thì có thể hiểu được để tránh. Nhưng lợi người hại mình thì sao? Như kiểu “vị tha” hay “giúp đỡ” vậy?
Cái lợi là sự an nhiên trong tâm, sự vui vẻ khi nhường nhịn, và chẳng thấy mình thiệt thòi. Còn nếu tâm không buông bỏ, thì dù có tự ép ngàn lần, bản thân vẫn cảm thấy hối tiếc mà thôi, vậy thì đừng quyết định “bất lợi cho mình” vậy.
Bài học từ ̀̀một người thương quí.



