Nước chảy ngược dòng

Người ta lớn lên thì sống cuộc đời rộng lớn, được tự chủ tiền bạc, tự chủ cuộc đời. Rồi người ta quay về phụng dưỡng Ba Má.  Rồi bắt đầu người ta thấy ông bà già cần mình nhiều hơn, vậy rồi từ từ người ta đổi vai trò, vậy rồi trong vô hình tự nhiên những ấm ức tuổi nhỏ lại tràn về, ngược chiều thứ tự.

Hồi còn con nít, người ta chỉ muốn lớn lên thiệt nhanh. Lớn thiệt nhanh để không bị má quản lý thời gian đi chơi ban đêm dù đã cái chỗ chơi đó chỉ ở xóm trên cách mấy dãy nhà, cái chỗ mà má cũng biết. Người ta chỉ muốn kiếm thiệt nhiều tiền để khỏi phải hỏi xin ba đi tụ tập hội bạn thân an ủi đứa mới bị bồ đá. Người ta cũng muốn lớn lẹ lẹ để đi mấy chỗ chưa được đi nhưng bị kẹt cái câu “để chừng nào con lớn”.

Mùa nối mùa, lá rụng rồi lá lại mọc, rồi người ta bắt đầu tìm thấy niềm vui từ khúc ngoặt mới của dòng chảy cuộc đời. Người ta giờ đã có thể kiếm tiền và tự quyết đi chơi ở đâu, với ai, mấy giờ về.  Người ta thấy vui khi mua cho ba cái áo mới, dẫn má đi chỗ chơi vui. Người ta hạnh phúc với việc gói niềm vui mang về làm quà cho Ba Má, rồi cười tủm tỉm coi Ba tấm tắc khen cái áo mà người ta mua bằng tháng lương đầu tiên, thấy má khoe với mấy bà bạn về lần đầu tiên đi máy bay “lên đó ù tai ghê lắm”. Người ta hạnh phúc nhìn khúc ngoặt cuộc đời.

Rồi nước chảy ngược chiều. Người ta không hài lòng khi thấy ông già mới 5 giờ sáng đã lụi cụi ra khỏi nhà đi tập thể dục: “Đã nói là sương lạnh mà hông có chịu nghe. Ba ở trong nhà đi, con mua máy về cho tập”. Người ta còn giận đùng đùng khi ông già dám lén uống mấy ly đế với đám bạn già của ổng. Người ta lo thiệt bụng. Nhưng mà người ta đâu có biết nhóm 5 ông già giờ còn lại có 3, mà mấy ổng vẫn bày ra 5 cái ly đế, chừa trống hai cái ghế ở quán cà phê quen. Người ta thiệt lòng nói “chừng nào má cần tiền thì nói với con”. Nhưng mà người ta quên là có mỗi cái chuyện chia con cá mà má cũng chọn phần xương cho mình, thì mở miệng đòi hỏi tiền mồ hôi nước mắt của đứa con thì sao mà má làm cho đặng. Nên rồi mấy chầu cà phê, mấy chuyến đi chơi với mấy bà bạn cũng rụng dần. Má nói với mấy bà là má bận ở nhà phụ con cái. Người ta cần mọi thứ theo ý mình, vì người ta đã là người lớn, còn Ba Má thì đã teo lại thành hai đứa con nít nhăn nheo.

Là người lớn, người ta có quá nhiều nỗi lo ồn ào đặc kín. Hồi đó, người ta còn đùng đùng bỏ bỏ nhà đi để tiếng nói của mình được nghe thấy. Còn bây giờ, hai đứa nhỏ nhăn nheo thì lại chỉ dám lí nhí trong tiếng thở dài sau lưng, vậy mà còn sợ con nghe thấy. “Nó bận lắm rồi, thôi tui hổng dám nói.” “Trời ơi con tui nó làm cực khổ đổ mồ hôi sôi nước mắt, sao tui dám biểu nó đưa mấy triệu bạc đi chơi cho sướng cái thân tui được.” “Ba cái bịnh này ai mà hổng có. Kệ nó đi. Qua mấy ngày mà hông khỏi thì tui ra tiệm thuốc mua đại mấy viên uống là được rồi. Phiền nó làm gì.” Có ngồi nghe mấy đứa con nít nhăn nheo nói lén với nhau thì mới thấy người lớn lúc này muốn chăm “con” cũng bất lực dễ sợ.

Vậy mà rồi người ta cũng nghe ra, để nước chảy xuôi chiều. Ba Má được tiếp tục làm Ba Má, được nghe rồi được ôm đứa con khi nó buồn, được nấu cho nó nồi cháo giải cảm, được góp ý trong những quyết định quan trọng của cuộc đời nó, và Ba Má lại được tự quyết cuộc đời mình. Rồi người ta cũng học được cách làm một đứa con-đã-lớn, đem tiền lương về khoe như cái bằng khen hồi con còn nhỏ, được nói chuyện sòng phẳng như người lớn với ba về chuyện uống rượu bao nhiêu là vừa, được góp ý với má về chuyện đi chơi ở đâu, đem theo thuốc gì, nhớ thêm cái máy đo huyết áp, dặn dò cái miếng dán giữ nhiệt con để ở ngăn ngoài cùng. Người ta hiểu, chỉ khi Ba Má được làm Ba Má thì người ta mới còn cơ hội làm con. Chừng nào làm con, người ta mới hiểu là ông bà già sợ cô đơn không có ai cùng lứa để nói chuyện, sợ phiền con cháu, sợ thành cái gánh nặng gia đình. Chớ ông bà già hông có sợ chết lắm đâu.

Hồi còn con nít, người ta chỉ muốn lớn lên thiệt nhanh. Còn bây giờ, người ta ráng  giữ để ông bà già đừng nhỏ lại. Bởi vì tới ngày mà ông bà già hông làm nổi vai Ba Má nữa, thì người ta cũng hết cơ hội được làm con rồi.

Bình luận về bài viết này