“Đặt mục tiêu là khi cuối năm anh Lam về, em sẽ có nhiều chuyện vui hay tin vui kể cho anh nghe.”
Bạn nhắn với tôi như vậy, giống như thể nghĩa vụ của mỗi người trong cuộc đời này là chỉ nên mang tin vui tới cho người mà mình quan tâm. Và nếu không có tin vui, thì ít nhất cũng phải là một cái gì đó đủ để gọi là chuyện để khoe – một cái đích đã đạt được, một cái gạch đầu dòng chỉn chu cho một kế hoạch trong năm, một sự rõ ràng tương tất trong suy nghĩ để chia sẻ. Mình hiểu bạn đang muốn mình vui. Nhưng điều đó cũng như thể nghĩa vụ của một người tử tế là chỉ trao đi tin vui, còn những lúc gập ghềnh của chính mình thì nên giấu, kể cả với những người mình thương.
Hình như tụi mình lớn lên đều đã quen với việc trở thành một “phiên bản giới hạn” đầy tích cực trước mặt người khác. Từ nhỏ, tụi mình được dạy phải ngoan để ba mẹ vui, phải có thành tích nổi bật để thầy cô hãnh diện, phải là đứa biết làm trò trong đám bạn thân. Tụi mình cũng hay vô tình hỏi thăm nhau theo kiểu “con học có giỏi không?”, “dạo này có gì vui không?”, “hổm giờ làm ăn phát tài chưa?”. Giống như câu hỏi chỉ chờ đợi được trả lời bằng tin vui. Mà rõ ràng, xã hội mà, người tích cực sẽ hấp dẫn người khác, còn nếu mình cứ than thở hoài, phiền lắm, ai mà nghe. Nhưng mà có điều, người mình thương và người thương mình thì đâu có được tính là “xã hội” đâu.
Tụi mình lớn lên cùng những lời khen dành cho sự mạnh mẽ, cho thái độ lạc quan, cho khả năng “tự vượt qua”. Ít ai dạy rằng yếu đuối cũng là một phần rất người, rằng buồn bã không phải lỗi lầm, rằng thất bại hay chán nản không làm ai kém giá trị đi cả, và rằng cộng tất cả những thứ đó lại, tụi mình mới trọn vẹn là con người. Cứ như vậy, những mối quan hệ thân thiết cũng dần trở thành nơi trưng bày tin vui. Người thương gặp nhau cũng để kể thành tựu, kể những bước tiến, kể những điều “đáng để kể”. Còn những ngày bình thường, những buổi tối trống rỗng, những lo lắng không tên… thì lặng lẽ rơi rụng ở đâu đó, rất xa cuộc trò chuyện, đợi mình về dọn dẹp mình ên thôi.
Vậy nên, sẽ là may mắn lắm nếu như tôi được ai đó tìm tới và kể nghe lộn xộn những thứ vui lẫn buồn, cả những chuyện nhạt nhẽo đời thường như “Hôm qua tui mới ngủ một giấc ngon quá trời. Khoe với bạn vậy thôi đó.” Bởi vì khi đó, mình biết, bạn cho phép bản thân được hiện diện đầy đủ với mình mà không phải một cái khung kệ chất đầy huy chương. Mình biết bạn thương mình thiệt.
Mình đã nhắn với em, giờ cũng nhắn với bạn, người đang đọc dòng blog này của mình: “Không nhất thiết là chuyện vui. Em có thể kể chuyện bình thường, chuyện nhạt nhẽo, chuyện buồn, chuyện thất tình, chuyện lo lắng, chuyện nhớ nhung các thứ đều được. Không cần phải lại áp lực đời mình phải vui mới được kể, nghen.”
Như cái cây trong ảnh này nè, mùa xuân nở hoa trắng tinh, mùa đông trơ cành trụi lá, nó cũng cứ ở đó, trọn vẹn vậy thôi. Tôi thấy nó hết trọn cả bốn mùa, vậy chắc nó thương tôi thiệt hihi.
