Kinh nghiệm như một con mèo

Qua một thời gian, qua nhiều lần trải nghiệm, bỗng một ngày ta nhận ra hình như trước giờ ta đã làm điều gì đó theo cách chưa đúng lắm. Thế là ta suy tư, ta điều chỉnh, rồi ta nhoẻn cười với mình: có vẻ tốt hơn thật rồi. Và từ đó, ta từ bỏ cách làm cũ để làm theo cách mới tốt hơn.

Có những ngày mà ta sẽ có một khoảng trời mênh mông trong lòng để có thể nhìn được mây và thở được đầy phổi. Những khi đó, ta như con mèo lười nằm sưởi nắng bên hiên nhà, cảm nhận rung động của không gian và của chính mình. Trong nhiều những rung động đó, như một con mèo bị thu hút bởi một con chuột lén lút trong bụi cỏ, ta để ý tới một dòng suy tư chợt lóe. Hình như con đường đi làm mỗi ngày của mình ngắn thì có ngắn, nhưng hay bị kẹt xe. Hình như mình dễ bực mình với những người chậm trả lời tin nhắn. Hình như cứ hễ nói chuyện về chủ đề mà mình chưa biết thì mình hay bối rối, rồi mình sẽ phản ứng theo một cách vụng về mà mình thấy mắc cỡ.

Như một con mèo bị thu hút bởi một con chuột, ta thu mình lại, tập trung chăm chú ngắm nhìn. Tiếng gió lao xao chợt tắt, những con bướm bay ngang cũng không còn làm ta lăn lộn trên bãi cỏ như trước. Như một con mèo dán mắt vào con chuột và vạch ra đường phóng tới một cách nhanh lẹ và hiệu quả, ta lần theo manh mối của ý nghĩ và hỏi mình vì sao. Vì sao ta vẫn đi theo lối cũ, nói theo cách đã nói, giận theo kiểu đã từng, và làm theo cách mà trước giờ vẫn quen. Như một con mèo thay vì chạy thẳng qua bãi cỏ trống, ngắn nhất nhưng ít hiệu quả nhất, ta chọn vòng qua bụi cây vì phát hiện ra đường đó dù dài hơn, nhưng bắt được con chuột dễ dàng hơn. Ta vẽ cho mình rất nhiều con đường trong tâm trí rồi thử nghiệm từng lựa chọn. Ta tái hiện một cơn giận, tái hiện một sự bối rối, và như một con mèo, ta tìm con đường vòng của chính mình. Như một con mèo đang ở trong vườn nhà, ta biết rõ khu vườn nhưng lần đầu tiên ta biết sử dụng khu vườn để bắt chuột.

Trong khu vườn tâm trí của chính mình, ta là người cắt dọn và cũng là người khám phá. Thỉnh thoảng ta sẽ reo hò vì đã dọn dẹp được một đống cỏ rối rắm, đôi lúc cũng ngậm ngùi chôn xuống một trải nghiệm đau thương để rồi đánh dấu lên đó bằng một mầm cây mới. Qua một thời gian, qua nhiều lần trải nghiệm, bỗng một ngày ta nhận ra hình như trước giờ ta đã làm điều gì đó theo cách chưa đúng lắm. Thế là ta suy tư, ta điều chỉnh, rồi ta nhoẻn cười với mình: có vẻ tốt hơn thật rồi. Và từ đó, ta từ bỏ cách làm cũ để làm theo cách mới tốt hơn. Như một con mèo đã tìm cách bắt được chuột “ngon lành” hơn trong khu vườn của chính mình.

Ảnh minh họa là các em mèo ở Istanbul. Ở đây mèo lan tràn khắp nơi, trên nóc nhà, trên bãi cỏ và … cả làm nhiệm vụ gác cổng như em này.

Mèo ở đây không có chủ và cũng không cần có chủ, vì được pháp luật bảo vệ và người dân sẵn sàng bỏ tiền mua thức ăn mèo ở các máy bán hàng tự động. Đồ ăn thừa mứa nên nhiều khi mình có thể nhầm lẫn một con mèo với một con sâu lông.

Bình luận về bài viết này