-
Mọi thói hư đều đã từng hữu ích
Hồi nhỏ, mình làm hư đồ đạc trong nhà, ngay lập tức mình sẽ tìm cách giấu đi, hoặc nói xạo để không bị mắng phạt. Ở góc nhìn thông thường thì sẽ thấy là “mình hư ghê”. Nhưng thử đi, lém lỉnh một chút, mình có thấy “mình lanh ghê, thông minh ghê, nhanh trí ghê” hôn?
Rồi khi mình quá khác người, mình sợ mình ngu hơn người ta, yếu hơn người ta, nghèo hơn người ta, mình sợ mình bị phân biệt hay thậm chí là kỳ thị trong đám bạn. Mình có nhiều cách để bảo vệ mình lắm. Hoặc mình gồng lên đanh đá đánh bạn, chửi bạn luôn. Chà, mình thật là dũng cảm khi biết bảo vệ bản thân đấy chứ! Hoặc mình cô lập ra khỏi mọi người. Ồ, mình thật là kiên cường chịu đựng. Hoặc mình trở nên ba phải, gắng gượng để trở nên đáng yêu, để được chấp nhận. Phải nói thật là mình quá khéo léo để cân bằng các mối quan hệ không-thân-thiết này đó chứ. Ai có thể làm việc ấy trong hàng chục năm, vài chục năm hoặc thậm chí lâu hơn như thế nữa? Mình rất đáng ngưỡng mộ mà, phải không?
Vậy nên, một người nói dối, đanh đá, hung dữ, cô lập, ba phải, thực ra là vì họ đã rất thông minh, dũng cảm, bản lĩnh, giỏi chịu đựng và khéo léo mà.Vì nếu không như vậy. Nếu đã không như vậy, có thể mình đã không sống nổi đến tận bây giờ!
Mình ơi, mọi cách mình sống thì đều đã hữu ích và đều cần thiết để mình sống được đến hôm nay. Vậy nên không việc gì phải dằn vặt quá khứ đau thương. Một đứa nhỏ lớn lên phải mang giáp mang khiêng như thế, đáng được thương nhiều chứ! Mình phải ngưỡng mộ mình, cảm ơn mình, thương mình thiệt nhiều chứ, phải không mình?!
Chỉ là mình lớn rồi, chiếc áo giáp nay đã không còn vừa nữa. Nó đã nhỏ lại, bó cứng cái thân thể dềnh dàng người lớn này của mình. Nó làm mình khó thở. Nó làm mình đau.
Nhưng mà mình sợ. Nếu không có nó chắc mình đã không sống nổi. Bây giờ bỏ nó ra, liệu rồi mình sẽ làm sao?Chẳng làm sao hết mình ơi. Mình cứ mang chiếc giáp đó thôi. Nhưng mình ơi, mình chỉ cần biết nó ở đó trên mình, trong mình. Mình biết nó chật rồi. Thế giới mà mình sống nó đã khác đi nhiều lắm rồi, mình ơi.
—-
Mình học bài này trong một buổi ăn trưa nói chuyện cùng Cô. Vì chưa xin phép nên chưa đề cập đến Cô. Nhưng các ý bên trên hoàn toàn là học từ Cô cả.
Được ăn được nói với người giỏi giang và tử tế là phước phần của mình. Biết cái áo giáp của mình nằm ở đâu cũng là phước phần của mình, nghen mình ơi. -
Hôm nay tôi nghĩ về cái chết

Phải bẵng đi rất lâu, tôi mới dám viết về cái chết. Về những người bạn đã chết, sẽ chết. Và về cái chết sẽ được chuẩn bị sẵn cho tôi.
Tr, một người bạn thuở đại học. Hoạt bát, luôn làm người khác cười. Một hôm nọ đi công tác, rồi mãi không về. Người ta nói vỡ mạch máu não. Bạn đi để lại vợ và đứa con nhỏ, một gia đình đang yên.
Ph, một người bạn đồng nghiệp cũ. Đẹp trai, yêu đời. Thi thoảng vẫn nhắn tôi: “má ơi má à. Qua quán con chơiiiiii”. Rồi bạn mất. Người ta nói viêm phổi cấp. Gia đình bạn thẫn thờ, không ai tin được bạn đã ra đi.
L, một người bạn đặc biệt đã xa rất xa. Hai đứa giận nhau. Mãi tới khi bạn mất, hai đứa vẫn chưa kịp nhìn mặt nhau để cười một cái thiệt tươi như là món quà tạm biệt.
Tất cả đều ở độ tuổi 30 mơn mởn.
Chết không đáng sợ. Nó chỉ là một bắt đầu mới, một hình thái mới, của một vòng tuần hoàn bất tận. Rồi ta sẽ là giọt mưa, chiếc lá, con ong, sợi khói. Ta sẽ hiện diện cho chỗ này một chút ngọt, chỗ nọ một chút chua. Cái vòng đó xoay đều hiển nhiên và không thể chối bỏ. Vậy nên ta không thể sợ và né tránh nghĩ về cái chết.Ta chỉ sợ chết khi còn quá nhiều thứ dở dang và lo âu. Ta sợ chết như sợ trời mưa bất chợt mà lúa vẫn còn phơi đầy sân. Ta sợ chết như trời đã tối mà đoạn đường về nhà vẫn còn xa vời vợi.
Nếu đã gom lúa thì lúc nào mưa cứ mưa. Nếu đã về nhà, an trú, thì lúc nào trời tối cứ tối.
Vậy nên tôi có niềm tin rằng là, nếu một ai đó thốt lên: “tôi đã thực sự sẵn sàng cho cái chết!”. Thì không phải rằng họ chán đời muốn chết. Họ chỉ là đang hạnh phúc một cách rất đủ đầy mà thôi. Như là lúa đã được phơi khô hanh và cất gọn. Như là người con đã tìm được đường về nhà, an trú, thong dong.

-
Kinh nghiệm tổ chức hoạt động hội khoá

Vậy là một tuần đã qua kể từ ngày chúng tôi tổ chức lễ kỷ niệm 20 năm tốt nghiệp THPT cho một tập thể gần 400 người từ giáo viên đến cựu học sinh cả khối gồm 18 lớp học cũ. Có người tóc đã bạc, có người dẫn theo gia đình con cháu, có người độc thân vui vẻ tụm năm tụm bảy, lại cũng có người một mình thinh lặng dạo quanh các phòng học không nói lời nào, nhưng tựu trung lại là một niềm vui lan tỏa rõ ràng có thể cảm nhận được. Đối với bản thân tôi, dù còn nhiều điểm cần cải thiện nhưng sự kiện đã thành công khi các thầy cô nhắn gửi “làm nữa đi, cho thầy cô có dịp gặp các em. Tranh thủ làm đi khi tụi tui vẫn còn”. Và bạn bè nhắn gửi “Vui quá xúc động quá, cảm xúc hai mươi năm dồn về một ngày. Lần sau làm chắc chắn tui không ngại mà tham gia tổ chức luôn”.
Vì vậy như thường lệ, tôi viết lại những trải nghiệm của mình, trước là để phản tư và đúc kết cho mình, sau là để chia sẻ cho các anh chị bạn, đặc biệt là các bạn khóa sau, để còn tổ chức thêm những sự kiện ý nghĩa và tiếp thêm sức sống trong đời sống thường nhật của mỗi người chúng ta. Những đúc kết dưới đây chỉ đi ra từ duy nhất sự kiện vừa rồi, không mang tính bao quát và không tham khảo các mô hình học thuật nào, nên các anh chị bạn tham khảo và áp dụng có cân nhắc nhé.
Ban tổ chức buổi kỷ niệm 20 năm ra trường THPT Long Khánh niên khoá 2002-2005 Tôi xin đúc kết thành 3 phần: Thiết lập tâm thế, chiến lược triển khai hai-tầng và các lưu ý dọc đường tổ chức.
Phần 1: Thiết lập tâm thế.
Các hoạt động cộng đồng như thế này thường hay nhận sự “lạnh nhạt” của mọi người từ ban đầu. Điều này là bình thường, vì suốt hàng nhiều năm trời người ta không có hoạt động này, không biết nó tròn méo ra sao, thành công đến mức nào và thậm chí không biết mình là ai trước đó, thì làm sao người ta tin và ủng hộ mình nhiệt tình cho được. Vậy nên để vượt qua được “mùa đông nhiệt huyết” này thì tôi có vài bí quyết như sau:
– Thiết lập mục tiêu và kiên trì với mục tiêu đó. Muốn chơi thì phải bày trò. Người bày trò cũng là người được chơi. Nghĩ như vậy thì mình thấy việc tổ chức hoạt động là cho mình, không phải cho ai khác. Hãy cho mình lý tưởng và lý do để bắt đầu, để mỗi khi thấy giảm động lực thì dành cho mình một ngày làm việc lại trên mục tiêu và lý trưởng đó. Cần thừa nhận rằng nếu bạn đứng ra khởi xướng một hoạt động nào đó, bạn là lãnh đạo của hoạt động đó dù chẳng có chức danh hay thực quyền. Mà lãnh đạo thì luôn là người xung phong đầu tiên và gục ngã cuối cùng.
– Đừng bắt đầu lãnh đạo khi chưa biết đi đâu. Lãnh đạo là dẫn đường, không biết đường làm sao mà dẫn. Muốn kêu gọi sự hội tụ, thì hãy trình bày được một kế hoạch hội tụ để-làm-gì và làm-thế-nào. Kế hoạch ban đầu càng chi tiết và gợi cảm hứng, thì như mồi lửa càng xịn, sẽ càng dễ bắt lửa cho rơm cháy lan.
– Số đông chưa biết bạn, nhưng vẫn có số ít tin bạn. Hãy tận dụng niềm tin và sự nhiệt thành của số ít để kiểm chứng ý tưởng ban đầu và động viên mình qua “mùa đông nhiệt huyết”. Kế hoạch ban đầu chỉ nên gói gọn trong vòng 5 người trở lại, những người không ngại chê bai, vùi dập kế hoạch của bạn và không từ bỏ bạn dù rằng cái ý tưởng nó tệ tới mức không có chỗ để khen. Nhưng khi bạn tạo cảm hứng được cho 5 người này, bạn biết kế hoạch này có khả năng tạo cảm hứng cho 500 người nữa. Vì vậy hãy hạ cái cằm, khom cái lưng và tìm cách phân tích và cấu trúc lại những gì họ góp ý. Bạn cần hiểu rằng kế hoạch là của chung, chúng ta đang chia các vai trò khác nhau mà thôi. Một lần nữa, biết hạ cái cằm xuống để được hỗ trợ, để lãnh đạo là người không bao giờ cô đơn.
– Không ai ưu tiên kế hoạch của bạn bằng bạn. Và không ai đọc kế hoạch của bạn kỹ như bạn. Điều này dễ hiểu vì kế hoạch bạn khởi xướng không phải/ chưa phải ưu tiên của số đông thành viên. Vì vậy, hãy chuẩn bị một bản kế hoạch thật chi tiết nhưng những phiên bản trình bày lại phải ngắn gọn, trọng tâm và “giật gân”.
Phần 2: Chiến lược triển khai hai tầng.
Có một sự thật ngầm hiểu rằng trong một tập thể lớn luôn có các tập thể nhỏ. Trong tập thể nhỏ luôn có các tập thể nhỏ hơn. Đó là đơn vị lớp trong đơn vị khối. Đơn vị tổ trong đơn vị lớp. Và các nhóm bạn thân. Nếu tập thể nhỏ được quan tâm thì tập thể lớn mới được hình thành. Trong khuôn khổ kế hoạch họp khóa, tôi tạm dùng 2 tầng khối và lớp. Họp lớp làm cơ sở, họp khóa làm mục tiêu.
– Hai tầng kế hoạch. Thú thật là ban đầu chúng tôi đã lập kế hoạch họp khối, nơi mà tất cả các hoạt động diễn ra tại một nơi tập trung, và chúng tôi đã đau đầu với việc trả lời 2 câu hỏi quan trọng “tập thể lớp ở đâu trong đó?” và “bao nhiêu người tromg ban tổ chức là đủ?”. Sau nhiều lần tranh luận, chúng tôi nhận ra rằng nếu tập thể lớp không được chăm sóc thì tập thể khối không thể hình thành. Do vậy các hoạt động phải thỏa mãn được yếu tố “lấy hoạt động tại lớp làm trọng tâm để xây dựng hoạt động tại khối”. Anh chị bạn có thể tham khảo hình nội dung buổi lễ bên dưới để thấy 2 tầng hoạt động. Đây là chìa khóa để mở cửa “nhiệt huyết” của từng lớp tham gia.
– Hai tầng quản lý. Khi đã hai tầng kế hoạch thì công tác quản lý trở nên dễ thở hơn rất nhiều. Mỗi tập thể nhỏ sẽ chịu trách nhiệm tầng cơ sở – cấp lớp. Ban tổ chức chỉ chịu trách nhiệm tầng trung ương – cấp khối. Trao quyền quản lý cho cấp cơ sở và phân công nhiệm vụ giám sát cấp trung ương cho từng thành viên của ban tổ chức. Cấp cơ sở chịu trách nhiệm ghi danh đăng ký, thu tiền và nộp ngân sách về trung ương. Cấp cơ sở cũng chịu trách nhiệm lập kế hoạch hoạt động và giám sát thu chi cấp cơ sở. Cấp trung ương quản lý và hỗ trợ từng người đại diện cấp cơ sở để họ làm tốt công tác của mình. Một bài học đắt giá khi chúng tôi phân tầng quản lý: Khi người ta tham gia vào công tác tổ chức, người ta sẽ có động lực để gồng gánh cùng ban tổ chức. Ban tổ chức vừa khỏe nhẹ, các lớp lại vừa nhiệt tình hơn lên. Và tương tự, mỗi lớp lại tự lên kế hoạch và có cách phân công tổ chức cấp cơ sở của mình. Phần này ban tổ chức chỉ gợi ý hỗ trợ, không dài tay can thiệp.
– Hai tầng truyền thông. Như các nguyên tắc bên trên tôi đã trình bày: không ai đọc kế hoạch kỹ bằng người lên kế hoạch và ưu tiên hoạt động bằng ban tổ chức. Do vậy việc truyền thông bị tắc nghẽn hoặc chậm trễ ở đại diện các lớp là có thể hiểu được. Do vậy, ban tổ chức luôn cần có 2 tầng truyền thông: truyền thông đến các đại diện và truyền thông đến đại chúng. Ban tổ chức cần đảm bảo các đại diện lớp có thể giúp truyền đạt thông điệp và thực thi nhiệm vụ nhanh chóng bằng hình thức group chat và email. Tuy nhiên vẫn cần một luồng thông tin đại chúng về các cập nhật, kế hoạch hoặc thông điệp truyền lửa trực tiếp đến đại chúng. Công cụ cho hoạt động này được sử dụng ở hình thức Facebook group. Dùng trách nhiệm nắm thông tin chi tiết của các đại diện lớp để tạo quyền lực mềm cho họ với lớp, và đồng thời dùng các câu hỏi của các thành viên đến các đại diện lớp để tạo áp lực phải nắm đủ thông tin cho họ. Họ có thể không đọc kỹ kế hoạch, nhưng không thể không trả lời các câu hỏi của thành viên về thông tin sơ lược được truyền thông bởi ban tổ chức.
Phần 3: Những lưu ý dọc đường tổ chức.
Có một vài những điều quan trọng, nếu bạn để ý thì sẽ tạo thuận lợi rất nhiều cho công tác tổ chức mà chúng tôi đã học được trong quá trình triển khai kế hoạch họp khối như sau:
– Bạn không còn là lớp trưởng hay cấp trên. Người ta về trường là vì nhớ trường lớp, thầy cô và những kỷ niệm cũ, không phải vì bạn. Và chắc chắn người ta sẽ bỏ ý định về trường nếu ghét ban tổ chức. Bạn không có thực quyền hoặc thứ bậc được công nhận để ràng buộc các thành viên. Tất cả những gì bạn có thể vận dụng trong một hoạt động xã hội như thế này chỉ là niềm cảm hứng được lan tỏa và sự ủng hộ của từng cá nhân và của đám đông cho kế hoạch của bạn.
– Những người lặng thầm hỗ trợ tại địa điểm là chìa khóa của một hoạt động suôn sẻ. Hãy lưu ý tôn trọng vai trò của các chú bảo vệ, cô lao công hay các chị văn thư. Hiểu được quy trình của họ và khéo léo đặt nhiệm vụ và trách nhiệm tổ chức hoạt động vào tay họ với sự tôn trọng và hợp tác, bạn sẽ nhận được hỗ trợ nhiều hơn bạn tưởng. Như trường hợp hoạt động của chúng tôi, các chú bảo vệ đã cực kỳ hỗ trợ ngoài phạm vi công việc của họ ở trường như mở cổng trường từ 5 giờ sáng, hỗ trợ các hoạt động chuẩn bị tại lớp và hội trường đến tận khuya và nhiều những sự động viên khác dành cho ban tổ chức. Ngược lại, chúng tôi đã giúp giải phóng bớt công việc của các chú trong ngày lễ bằng cách thuê người trông giữ xe cộ để các chú có thể vào dự tiệc cùng với mọi người.
– Các thầy cô là động lực lớn nhất và ý nghĩa nhất của việc họp lớp, họp khối, và họp trường. Họ là những người tạo ảnh hưởng lớn nhất hâm nóng “mùa đông nhiệt huyết” của bạn. Do vậy hãy tận dụng hình ảnh, phát ngôn và tình cảm của các thầy cô để tạo sự trông đợi nơi những đứa học sinh còn đang chần chừ chưa quyết về trường. Như trường hợp của chúng tôi, số lượng tương tác trong facebook group của cựu học sinh tăng mạnh kể từ khi chúng tôi đăng hình ảnh và cập nhật số lượng thầy cô nhận thiệp mời về trường dự lễ, dẫn đến kết quả là số lượng đăng ký tăng lên gần 300 bạn, vượt xa kế hoạch ban đầu là 200 bạn. Số lượng về thực tế trong ngày lễ lại vượt quá con số 300.
– Có quy chuẩn về ứng xử. Sau 20 năm rời trường, mỗi người mỗi cảnh. Có người sẽ vinh quang về trường, cũng có người còn nhiều ngại ngùng về những sự khác biệt của bản thân hay sự tự ti về thành công trong xã hội. Việc ban tổ chức có những quy định, quy chuẩn ứng xử ngay từ đầu sẽ giúp thúc đẩy tính tự giác, đa dạng và hòa hợp của một tập thể đông đảo như thế này. Tôi có đính kèm hình bên dưới là quy chuẩn về ứng xử đã được truyền thông nhiều lần đến các cựu học sinh tham gia buổi lễ cho anh chị bạn tham khảo.
Hoạt động tổ chức họp lớp, họp khóa là một trong những hoạt động xã hội thú vị kế thừa truyền thống tôn sư trọng đạo, giúp cho mỗi người chúng ta có dịp được nhìn lại sơ tâm của mình thông qua việc gặp lại thầy cô, bạn bè, ôn lại những kỷ niệm xưa và nâng đỡ thế hệ kế tiếp. Sau mỗi lần họp mặt, chúng ta sẽ được dịp phản tư về cách sống hiện tại và cho đời sống thường nhật thêm phần thú vị. Lam mong rằng các anh chị bạn đọc được tới đây sẽ có đúc kết của riêng mình, có thể chia sẻ thêm trải nghiệm của bản thân trong công tác tổ chức hoặc tham gia các buổi kỷ niệm để cùng nhau mình gìn giữ nét văn hóa tôn sư trọng đạo của Việt Nam mình.
Cuối cùng cũng là điều quan trọng, chúng tôi đã không thể tổ chức một hoạt động về trường ý nghĩa, ấm áp và thành công như vừa qua được nếu không có sự ủng hộ hết mình từ ban giám hiệu và các thầy cô. Vì vậy, nếu bạn có ý định tổ chức, hãy tranh thủ sự ủng hộ từ nhà trường và thầy cô nhé.
Thay lời kết, chúng ta hãy cảm ơn nhau vì đã về và đã vui, sẽ về và sẽ vui!
-
Để má được làm má

“Đi ra, đi ra liền. Đừng có giành việc của má.” – má đuổi tôi ra khỏi bếp khi tôi dám xớ rớ vô rửa chén sau bữa ăn.
Với một thằng đàn ông xa nhà hai mươi năm thì việc tự chăm sóc bản thân mình là chuyện hiển nhiên. Ngủ dậy phải xếp mùng mền, ăn xong phải rửa chén, cuối tuần phải dọn nhà, làm biếng thì ra ăn tiệm. Đó là ở ngoài, nhưng về nhà thì con phải nhớ là mình chưa có mồ côi. Mình chưa-mồ-côi. Dù có ra đời bản lĩnh bao nhiêu, kiếm được bao nhiêu tiền, ảnh hưởng được bao nhiêu người, thì mình cũng phải tôn trọng cái quyền làm má của má, nghe sự phân phó của má trong nhà.Cái quyền làm má, đối với má và rất nhiều bà má khác, là cái quyền được chăm sóc cho đám con, được dọn dẹp nhà cửa và được kiếm chút đỉnh phụ vô tiền chợ hàng ngày. Dù cho con có thể tự chăm sóc mình, dọn dẹp nhà cửa cho má và kiếm tiền nuôi cả nhà, thì cái quyền làm má cũng chẳng có phai lợt đi chút nào.
Mà cũng bởi vì như vậy, nếu mà một bà má không được thấy con mình té đau để rồi đỡ lấy nó, ôm nó, xuýt xoa hay khóc cùng với nó thì đó là bà má buồn nhất trên cuộc đời này. Dòng đời xô đẩy, con lớn lên, bản lĩnh hơn rồi giấu đi những áp lực, những nỗi buồn và những thất bại. Để rồi má dần mất đi cái quyền được ôm con mà xuýt xoa “xót con của má quá!”. Để rồi má chỉ dõi theo bóng lưng của con trên đường đời. Má nhìn con về nhà cười phớ lớ mà cứ nhớ hồi con nít té trầy chân là khóc gào lên đợi má chạy lại dỗ dành. Má chỉ mong tới cái ngày nào đó, con về nhà miệng cười khặc khặc mà tay vén áo khoe với má những vết thẹo đời con đã có, để má được lần theo mấy vết thẹo đó mà xót, mà xuýt xoa, mà rớt nước mắt vì con mình đã nhiều lần té đau như vậy mà má hổng có hay. Để rồi má lại được làm má, được ôm con mà xót, được nấu những bữa ăn ngon nhất má có thể nấu, rồi ngồi ngó nó ăn ngon lành. Để má cảm nhận được tình yêu của mình đang làm lành dần những vết thẹo cũ trên cuộc đời của nó. Má thấy gần con hơn không phải vì con chỉ toàn cười vui hay con đem tiền về nuôi gia đình, mà vì má được ôm trọn con của má, ôm những vết thẹo của con má. Để má thương.
Để má được làm má, thì con mới được làm con. Mà, con đâu có cả trăm năm để làm con đâu. Có thương má thì để má được làm nhiệm vụ của má, được chăm sóc con. Còn nhiệm vụ của con là nâng đỡ má khi sức của má giảm dần theo thời gian. Đừng có bực bội khi má nhắc ăn, nhắc ngủ. Đừng có khó chịu bác bỏ khi má đòi nấu ăn khi cả nhà đi chơi, hay má đòi mua sắm quần áo cho con bằng tiền tiết kiệm của má, bởi vì má chỉ đang làm điều má có thể, để yêu con. Nhiệm vụ của con là chăm sóc cho sức khỏe và sự an vui của má, để cái “nhiệm kỳ làm má” ngắn ngủi này được trọn vẹn với đám con.
Có điều, một bà má không chỉ có một nhiệm vụ gắn liền với chức danh Má. Hôm rồi tôi cũng nói với bà già: Má không chỉ là má của mấy đứa con. Má còn là cô gái chưa kịp sống đời độc thân đã đi lấy chồng và một cô học sinh giỏi phải dang dở chuyện học hành. Vì vậy má không chỉ có nhiệm vụ làm má. Má còn có nhiệm vụ sống đời một cô gái trọn vẹn nữa. Đi đi má, thả cô Lệ ra cho cổ được sống, đừng có nhốt cổ trong bếp hoài, bắt cổ làm má hoài, tội cổ lắm.

-
Hột cam lớn lên thì thành cây cam

“Hồi đó nuôi con, má đâu có nghĩ là lớn lên con thương má chăm sóc má vậy đâu. Con tự lập được là má mừng rồi.” – Lâu lâu có dịp ngồi lại tâm sự hai má con, má hay nói vậy.
Mới hôm qua, tôi được nghe một buổi nói chuyện của cô Bùi Trân Phượng về chủ đề giáo dục. Buổi nói chuyện hơn một tiếng đồng hồ với nhiều nội dung thú vị, nhưng có một chi tiết làm tôi nhớ hoài. Cô nói đại khái là con người không thể là một sản phẩm của sản xuất, không giống như cái ly. Mình bỏ thủy tinh vô cái máy, thì mình biết chắc là nó ra thành cái ly. Còn đối với con người, mình không thể và cũng không có quyền mong đợi học sinh ra khỏi cái trường của mình thì phải có bao nhiêu giám đốc, lương bao nhiêu hay học cao cỡ nào được. Con người có tư chất. Giống như cái hột cam thì lớn lên nó không có ra trái chanh được. Chăm kiểu gì thì nó cũng chỉ ra được trái cam. Chỉ là trái cam thế nào và cây cam thế nào. Mà cái ví dụ này, cây cam cũng chỉ là một cái cây. Tiềm năng của con người to lớn đến vô hạn, chỉ cần liên tục học hỏi. Mà học hỏi chính là một thái độ sống. Mà sống cả đời thì học cả đời thôi.
Quay lại việc nuôi dạy một đứa nhỏ, mình không có cách nào bắt nó phải thành người như thế nào, thu nhập bao nhiêu, làm nghề gì hay phải sống cuộc đời ra sao được đâu. Cái mình có thể làm là tạo điều kiện cho những hạt mầm của nó được nảy nở, điều hướng cho nó thích nghi được với cuộc đời này, vậy là công đức vô lượng rồi.
Hồi tôi còn nhỏ, cũng hay giỡn nhây với bạn làm người ta khó chịu. Má nói “con giỡn nhây với người ta rồi người ta nhây lại với con được hông?”
Hồi đi học, tôi hay bực bội với mấy bài toàn khó. Má nói “ủa mình bực bội với con chữ nó có thương mình nó chui vô đầu mình được hông?”
Hồi đó, má bệnh hoài. Thằng nhỏ là tôi nhiều khi xót má, chửi đổng “ông Trời ổng ác ghê!”. Cái má hỏi “Ông Trời mà ác thì sao con làm con của má?”
Hồi lớn lên đi mua nhà ở thành phố, má đi theo coi nhà mà vui cho con. Để rồi con phải khóc giữa đêm bỏ dở ý định mua nhà tại vì nhận ra ba má còn ở cái chỗ xập xệ.
Lớn lên rồi mới hiểu, hồi nhỏ má toàn đặt các câu hỏi gợi mở cho cái đầu ngô nghê trẻ con được suy nghĩ câu trả lời của chính mình. Người đàn bà mới học lớp bảy, đã dạy con bằng tình yêu và lòng từ bi vậy đó.
Cảm ơn má đã không mong đợi con lớn lên sẽ làm gì. Cảm ơn má đã không nuôi con như bỏ heo đất đặng có người chăm sóc tuổi già. Cảm ơn má đã để con được sống cuộc đời của con.
Cảm ơn má đã bón cho cái hột cam trong con được lớn lên, ra trái thiệt ngọt mang về tặng má.
—-
Mới hồi sáng này, nói chuyện với một người bạn đang ra sức cống hiến cho giáo dục. Hai đứa nói chuyện một hồi rồi chia sẻ kết luận “Kết quả chỉ là đầu ra của quá trình. Mình không điều khiển được kết quả, chỉ cần bỏ tình yêu vào chăm sóc cho cái quá trình là được.”
Vậy đó. Một buổi sáng thiệt dễ thương.
Má Mỹ Lệ và cây cam của Má -
Con tốt nghiệp, má cũng tốt nghiệp

Má nói: “Kỳ này má có tiền rồi, để má mua bó bông mừng con trai má tốt nghiệp.”
Người đàn bà này mấy chục năm trước đứng tần ngần trong chợ, cầm cái vòng mã não mấy chục ngàn rồi bặm môi bỏ xuống quày quả đi về, sợ hao tiền chồng con.
Cũng người đàn bà này, la mấy đứa con dám mua đồ tốn tiền tặng má. “Má có cần đâu. Đồ đạc còn quá trời.”
Cũng người đàn bà này, vét hết tiền túi giúp anh em bà con trong lúc ngặt nghèo rồi rón rén hỏi: “con có tiền hông, cho má mượn”.Giờ người đàn bà này đã dám nói “Đừng có cản má. Má có tiền, để má mua bông mừng con trai má tốt nghiệp. Làm lễ xong rồi về đi ăn với má. Ăn ngon nha, chớ hông có ăn cháo mực như buổi tốt nghiệp 15 năm trước nha.”
Gần bốn mươi năm học làm người. Hơn ba năm chuẩn bị cho một hành trình mới, thú vị và nhiều ẩn số. Con mừng là có má nắm tay động viên và làm gương.Vậy nên tấm bằng này, xin dành cho người đàn bà nay đã dám xài tiền và đòi ăn ngon.

-
Nhân chi sơ

Từ khi nào con người không tin nhau
Để nghi ngờ gắn chặt với niềm đau?
Từ khi nào tình thương thôi chiếu sáng
Để hàng rào ngăn cách rộng thênh thang?
Mình thương
chẳng dám nói người biết
Mình ghét
chất chồng chẳng ai hay
Một ngày nhìn lại sẽ trắng tay
Những gì còn lại, chắc là điều tiêu cực
Thôi cứ tin vào tình người đích thực
Cứ vô tư đi,
ai hại,
đã có Trời lo.
-
Thói tốt lâu quên

Có ai vẫn còn giữ thói quen quan tâm chia sẻ với nhau từ thời giãn cách như thế này không?
Câu chuyện là từ thời giãn cách xã hội vì dịch, hàng xóm chung cư qua lại thường hay treo đồ ăn trước cửa cho nhau như một cách động viên và chia sẻ. “Cố lên cố lên! Mọi chuyện sẽ ổn!”
Người ta nói thói xấu dễ học, thói tốt mau quên. Nhưng hổng biết sao hàng xóm của mình thì ngược lại. Cái thói xấu nào không thấy học, chứ cái thói tốt này thì sau mãi tận 3 năm vẫn chưa quên.
Cái cảnh đi về tới nhà mà thỉnh thoảng vẫn thấy những túi đồ ăn treo trên cửa như thế này nó vui lắm.
Làm mình nhớ lại cái hồi xưa, mấy bà mấy ông thường hay đem đồ ăn biếu qua biếu lại trong xóm. Dần dần rồi người ta cuốn theo nhịp sống hiện đại rồi quên mất.
Vậy mà sao nhiều năm bây giờ nó sống lại. Chắc là, thói tốt lâu quên. Đúng không?

-
Hình tượng sụp đổ

Nhân ngày nghỉ lễ, theo dòng sự kiện của một nghệ sĩ gặp chuyện, khán giả quay lưng, bạn bè thất vọng vì sụp đổ hình tượng. Có nhiều ý kiến cho rằng viết nhạc thì hay mà sống như…
Tôi lại nhìn về mình và cách tôi nhìn về người.
Hình tượng sụp đổ gây ra đau khổ, cho cả người trong cuộc lẫn người ngoài cuộc. Mà cái quan trọng ở cái khái niệm hình tượng. Có hình tượng thì mới có sụp đổ. Có sụp đổ thì mới có thất vọng đau khổ chê bai.
Hình tượng từ đâu mà có? Là do mình tự tạc nên, và đóng khung cố định.
Thấy người hay ga lăng, mình cho đó là người tinh ý. Thấy người giúp đỡ người khác, mình cho đó là người tốt chỉ biết cho đi. Thấy người giỏi đạt giải quốc tế các thứ, mình cho đó là người tài năng toàn diện, không giải được đề khó là không xứng đáng.
Mà cái này mới đáng sợ, thấy người nói lời hay ý đẹp, sáng tác nhạc thiền, viết bài đạo đức, mình cho rằng đó là người thiện lương thập toàn thập mỹ. Cấm có làm sai. Thấy người mặc áo tu, mình cho rằng phải sống được như Phật.
Rồi mình bĩu môi “mấy người hay nói đạo lý thì sống như…”
Mình dùng một vài khoảnh khắc để đóng khung cả cuộc đời. Mình dùng một vài hành động để vẽ lên hình tượng của cả một con người.
Và khi người ta không như mình kỳ vọng, thì mình ngoại hoá vấn đề lên người ta. Vì người ta tệ, nên tôi có quyền thất vọng. Lỗi ở người ta đã không sống như hình tượng mà tôi đã tạc.
Mà trời ơi, giữa chuyện tin và nói điều đúng, với chuyện làm được điều đúng nó là cả một quá trình gian nan.
Làm được điều đúng và sống được với điều đúng còn gian nan hơn nữa.
Hôm kia tôi ngắm sen. Tình cờ được ngắm sen từ dưới lên, đỡ đẹp đi nhiều. Nhưng nó vẫn là sen.
Có sâu thì bắt. Có bệnh thì chữa. Còn mong đợi sen không có sâu thì khác nào tự làm khó chính mình?
-
Trăng Sài Gòn

“Ở hai bên con đường một chiều đi tới miền khuất mặt, nhiều thứ đẹp lắm, chạy nhanh thở gấp thì không thấy được đâu.”
Biết sống | Nguyễn Ngọc Tư
Chắc cũng bình thường thôi, khi mà về quê mình thấy trăng đẹp hơn ở Sài Gòn.
Mình về quê ngỏng cổ lên ngó Trăng, rồi tấm tắc, rồi xuýt xoa. Trời ở quê trong ghê. Trăng ở quê sáng ghê. Gió ở quê mát ghê. Cuộc sống ở quê dễ chịu ghê.
Mà cái quan trọng nữa là, Quê không có bắt mình cắm đầu chạy nhiều như Sài Gòn.
Lâu lâu được ngày trăng đẹp, tôi là hỏi anh xe ôm: “Trăng hôm nay đẹp dữ thần hả anh!” – Ảnh biểu: “Đường kẹt xe thấy nội cha, rảnh đâu mà ngó mấy cái đó”.
Lâu lâu lại được nghe: “Thôi ở Sài Gòn ngột ngạt làm gì có nhiều cảm hứng. Mình đi xuống biển, mình lên núi, sống ở đó coi bộ an lành hơn là ở Sài Gòn.”
Tự nhiên thấy thương Sài Gòn hết sức. Có phải tại Sài Gòn đâu.
Chịu ơn Sài Gòn mấy mươi năm rồi, tự nhiên tha thiết muốn thương. Tự nhiên tha thiết muốn người ta thương Sài Gòn như mình.
Trăng thì đẹp đều. Chỉ là lòng mình không được đều như trăng.
-
Trạm dừng Tết

“… Nói chớ có Tết vẫn hơn em ơi. Có được mấy ngày nghỉ ở nhà. Không muốn nghỉ cũng phải nghỉ chớ có khách đâu mà chạy.
Bình thường muốn nghỉ mà sợ đói. Tới lúc Tết nó bắt phải nghỉ thì lúc đó mình mới thấy, nghỉ vài bữa cũng hông tới nỗi nào.
Nghỉ mấy bữa ở nhà chơi với con, tự nhiên thấy tụi nó lớn dễ sợ.
Nghỉ mấy bữa ở nhà mình lau chùi lại cái xe, tự nhiên thấy thương nó dễ sợ…”
Nghe ảnh nói rồi tự nhiên mình thấy Tết kiểu gì cũng hay.
Lại nhớ tới lời của một bà chị, đại loại kiểu: “người ta đua xe tính bằng giây mà còn dừng lại thay bánh tra dầu. Mình sống mấy chục năm không dừng lại há miệng ra để thở một lúc được ha?”
Lại tự nhắc mình, dừng lại đặng thay bánh tra dầu chứ không phải nằm ườn ra tới hết giờ rồi quay lại vạch xuất phát.
-
Trời giao mùa, người cũng giao mùa

Khi ngày đầu tiên của Xuân đang từ từ tiến tới, mình biết đã tới lúc mùa Đông phải lùi xa. Mùa Đông chẳng mất đi đâu, nó chỉ biến chuyển từ cái tiết trời làm cho cây rụng lá thành những lộc non xanh biếc nảy nở. Để rồi Xuân, Hạ, Thu, Đông rồi lại Xuân.
Khi Tết đến, mình được nhắc nhớ về vòng tròn Sinh Tử, hiển nhiên và đều đặn, qua những bao lì xì đỏ cho em nhỏ, qua những nén nhang và mâm ngũ quả trên bàn thờ tổ tiên. Tết không chỉ là một bắt đầu. Tết cũng là một kết thúc.
Mình trân quý sự khởi đầu bao nhiêu, thì mình cũng trân quý sự kết thúc bấy nhiêu.Mình thích Tết. Vì đó là cột mốc của một vòng tròn vừa kết thúc. Cũng là dịp để nhìn lại, mình đã vẽ vòng tròn đó đẹp xấu thế nào, và sẽ vẽ tiếp đẹp xấu thế nào.
Điểm nối giữa khởi đầu và kết thúc luôn là một cột mốc đáng nhớ. Hành trình quay lại điểm nối cũng thú vị không kém, chỉ là hay bị bỏ quên.
Mà, chẳng phải mình chính là cái khúc giữa đó sao?