Đôi khi trên áo ta có một vết bẩn trước một cuộc gặp gỡ quan trọng. Rồi ta cố gắng che đi vết bẩn đó khi gặp người khác. Để rồi ta thêm lóng ngóng trước người.
Mà đó là vết bẩn trên áo, rồi sẽ hết.
Ta lại gắng lóng ngóng đi che vết bẩn cuộc đời, vết khuyết trên thân thể, để rồi lóng ngóng, cả cuộc đời.
—
Tôi có một người bạn, đã có một quá khứ tù tội. Bạn đã không lóng ngóng che đi quá khứ, mà kể về nó như một vết sẹo, một bài học. Để từ vết sẹo đó, bạn quen được nhiều người, học được nhiều bài học hay ho.
Ngắm nhìn bạn kể về vết bẩn đã có. Ngắm nhìn bạn thành công từng bước với cuộc đời mình. Ngắm nhìn bạn không cố gắng che đi, không lóng ngóng. Tôi thấy vui và nhẹ nhàng cho bạn. Và học được cho tôi.
Ta lại gắng lóng ngóng đi che vết bẩn cuộc đời, vết khuyết trên thân thể, để rồi lóng ngóng, cả cuộc đời.
—
Tôi có một người bạn, đã có một quá khứ tù tội. Bạn đã không lóng ngóng che đi quá khứ, mà kể về nó như một vết sẹo, một bài học. Để từ vết sẹo đó, bạn quen được nhiều người, học được nhiều bài học hay ho.
Ngắm nhìn bạn kể về vết bẩn đã có. Ngắm nhìn bạn thành công từng bước với cuộc đời mình. Ngắm nhìn bạn không cố gắng che đi, không lóng ngóng. Tôi thấy vui và nhẹ nhàng cho bạn. Và học được cho tôi.