Tôi phát hiện ra, khỏa thân trước mặt người khác là một trải nghiệm thú vị về sự tự do.
Chúng ta đều sợ sự lột trần. Đó là nỗi sợ có thật.
Tôi cũng sợ sự lột trần, hay đúng hơn, đã từng sợ sự lột trần đến mức ám ảnh. Chính vì sợ lột trần, ta đâm ra sợ gần gũi.
Tôi sợ ở trần trước mặt người khác, sẽ bị chê bụng mỡ, vú xệ, da thâm.
Tôi sợ bóc mẽ sự ngu ngốc của bản thân, sẽ bị coi nhẹ tài năng, gặp phải chê bai định kiến.
Tôi sợ nói về cảm giác ham mê tình dục của mình, sẽ bị phán xét, sợ hãi, đề phòng.
Tôi sợ nói về cảm xúc ghét và thương của mình, sợ sẽ bị xa lánh, ghét bỏ.
Tôi sợ gần gũi, vì gần gũi ai đó, tôi dễ bị lột trần. Vậy nên tôi sợ mình trần trụi.
Cho đến khi bước vào phòng xông hơi Hàn Quốc như một-tai-nạn. Tôi đã không hình dung mình sẽ bước vào một không gian với một đám đông đàn ông tồng ngồng tự nhiên đi tới lui, kỳ cọ, tắm rửa, ngâm mình, xông hơi mà hoàn toàn không phòng bị, không ngại ngùng để cởi bỏ lớp áo giáp vẫn mặc trên người mỗi ngày.

Naked Men in Swimming Pool, Edvard Munch
Trong phòng xông hơi, bụng phệ, xương sườn, chim to, chim bé, hình xăm, mảng sẹo thoải mái phơi bày. Và tôi nhận ra rằng, chẳng ai để ý mấy. Mà có để ý thì cũng chẳng có gì to tát, ai mà chẳng khỏa thân tồng ngồng đi lại?
Mà khi bỏ đi lớp hàng rào bảo vệ đó, có phải chăng đó là lúc chúng ta ngang bằng và gần gũi nhất?
Gần gũi, nghĩa là đủ gần để ta thấy rõ nhau. Gần gũi, nghĩa là phải đủ gần để ta cảm nhận được nhau. Gần gũi, nghĩa là có thể yên lặng lắng nghe nhau mà không phải quát lớn, nghĩa là có thể ở bên nhau mà không sợ xâm phạm, nghĩa là có thể cởi bỏ hàng rào phòng bị để bước vào cuộc đời nhau, làm cho nhau phong phú lên, và thấy mình người hơn. Nhưng chúng ta dễ gì cởi bỏ được hàng rào.
Dễ gì cởi bỏ được hàng rào.
Nó có thể là hàng rào vật lý: khoảng cách giữa người với người
Nó có thể là hàng rào xã hội: địa vị giữa người với người
Nó có thể là hàng rào tâm lý: sự tổn thương trong tưởng tượng giữa người với người.
Vậy nên một cách tình cờ, tôi học được rằng cởi bỏ hàng rào không quá đáng sợ. Khi không ai có hàng rào, nỗi sợ bị lột trần cũng chẳng còn lý do tồn tại.
Vậy nên, tôi cảm giác trân quý vô cùng những ai có thể lột trần trước mình, buông bỏ mọi phòng bị và tiếp xúc cận thân với mình. Đó chẳng phải là biểu tượng chắc chắn và huy hoàng của lòng tin đó sao?
Vậy nên, những người dám lột trần mình chính là người có lòng tin với thế giới này, có lòng tin với bản thân và có lòng tin với hạnh phúc.

Adam and Eve, Jean-Francois De Troy