Khi những khoảnh khắc bình thường hoá thiêng liêng

15:55 ngày 31 tháng 1 năm 2021, Ba lái xe đưa tôi bắt buýt đi Sài Gòn.

Hôm ấy trời nắng đẹp lắm. Và bờ vai của Ba cũng đẹp lắm. Và cánh tay của Ba cũng đẹp lắm. Và tấm lưng của Ba cũng đẹp lắm.
Trong cái khoảnh khắc bình thường ấy tôi nhận ra rằng tôi đã quý từng chút một như thế nào cho cái sự hiện diện của mình và những người mình thương, ở trong nhau.

Một thằng con nít tuổi 34, đã ôm lấy ông già từ đằng sau để ép cái miệng khô khan nóng nảy đó phải rặn ra được câu: “ba thương con.” – “Ừ. Thương nhiều.”
Để rồi từ sau khoảnh khắc đó, ở ngoài đường thì là ông này bà nọ, hễ về nhà là thằng nhóc hay dụi đầu vào cổ ông già, bắt nói “Ba thương con”.

16:30 ngày 16 tháng 7 năm 2023, khoảnh khắc bình thường đó và muôn vàn khoảnh khắc bình thường khác, hoá thiêng liêng.

Chẳng phải vì mất đi người ta thương mà khoảnh khắc bình thường này mới thiêng liêng. Mà là vì bản thân nó đã thiêng liêng mà đến khi người ta thương không còn thì nó mới hiển lộ đủ đầy hình tướng trong tâm tưởng của người ở lại.

Ta sẽ nhớ gì đây? Những điều bình thường thiêng liêng ngọt ngào mà ta đã có trong nhau. Hay những cay đắng muộn màng để buồn thương?

Ngày 16 tháng 8 năm 2023, xin rằng ta hãy lập đền thờ trong tâm tưởng để tôn vinh những điều nhỏ bé bình thường và thiêng liêng.

Bình luận về bài viết này