Khi người lớn mắng phạt con trẻ vì hành vi sai, con trẻ sẽ giận dỗi khóc lóc. Là người lớn, ý thức cao hơn, ta đâu thể mong đợi con trẻ tự nhận thấy lỗi sai và tự làm hòa? Chính là người lớn kéo bé lại, lau nước mắt, ôm ấp vỗ về và dạy dỗ bé. Ta cần cho bé biết ta thương bé thế nào và ta đang giúp bé trưởng thành hơn ra làm sao. Ta hành xử có thể đúng và cũng có thể sai, nhưng ta trưởng thành hơn nên ta sẽ luôn chủ động hơn. Đó là điều hiển nhiên.
Vì trẻ có nhận thức về bản thân, thế giới và tương lai chưa bằng ta. Ta biết thế, nên ta có bao giờ chấp nhất so đo?
Nếu không phải là trẻ. Đổi lại là một người bạn, một người đồng nghiệp, một cộng đồng mà ta đang sống cùng. Ta có thể bất mãn vì những điều chưa trưởng thành nơi họ. Nhưng ta hiểu ở nhận thức của họ, họ chưa thấy được điều đúng. Ta lại giận dỗi họ, bỏ rơi họ. Có khác gì phụ huynh đánh mắng con trẻ rồi bỏ rơi nó? Bỏ rơi mối quan hệ mà mình trân quý đó? Rồi với cách đó, ta giúp trẻ làm sao?
Chủ động giữ gìn mối quan hệ, không phải vì ta chịu nhục, càng không phải vì ta chiều theo thói hư của họ. Chủ động gìn giữ mối quan hệ vì ta trân quý mối quan hệ, nhận biết được điều đúng đắn, và giúp người mà ta thương được trưởng thành như ta.
Để rồi ta sẽ có người bạn trưởng thành, người đồng nghiệp trưởng thành, cộng đồng trưởng thành. Ta sẽ hạnh phúc vì ta trưởng thành hơn trong quá trình giúp họ trưởng thành hơn.
Ý thức được mình có tầm nhận thức cao hơn, không phải để coi khinh người thấp hơn. Mà để cúi mình xuống mà nâng họ, và cũng nâng mình, lên.
