Chuyện xe ôm số 14: xe cấp cứu

  • Cái hồi dịch nặng, Má em phát bệnh khó thở phải nhập viện. Em dặn con vợ mấy câu rồi vô viện với bả luôn.
  • Giờ anh nghĩ đi, vô bệnh viện thời đó, mình hổng theo rồi ai chăm sóc bà già? Lỡ có chuyện gì thì hối hận sao sống nổi?
  • Sợ chứ anh. Nhà còn con vợ với 4 thằng con trai. Em dặn nó chớ ví dụ mà anh hông về được, thì sổ bảo hiểm ra đây lấy tiền nè, sổ tiết kiệm ra đây rút tiền nè, giấy tờ nhà để sẵn tủ này nè. Em biết mẹ con nó sống cực chút, nhưng cũng hông lo nhiều lắm. Gì chứ mấy cái này là phải chuẩn bị rồi anh, lỡ em ra đường hổng về nữa rồi sao?
  • Mà bệnh chuyển nặng lẹ lắm. Em vô buổi sáng là buổi chiều Má em đi luôn. Người ta đâu có cho mình ở lại thêm. Ôm cái giỏ đồ của Má ra đường cái em ngồi trước bệnh viện khóc ngon lành.
  • Tiếp xúc gần vậy mà từ đó tới giờ em chưa mắc bệnh lần nào. Hông chừng Má em bả đi nhẹ rồi bả phù hộ cho em.

Giờ ngày nào hai vợ chồng cũng lo làm, để dành. Mà cũng lo dặn dò, lỡ mà…

Mỗi lần ra đường nghe tiếng còi xe cấp cứu, là lại có một bài học về tính vô thường hiển hiện.

Bình luận về bài viết này