Nói mấy bạn hông tin chớ mãi tận gần đây tôi mới bỏ được cái thói ôm đồm buổi sáng.
Bước chân ra khỏi nhà 1 tay cầm chìa khóa, nách kẹp cặp táp, tay kia cầm ly café, miệng ngậm bánh mì, đèo thêm cái khẩu trang lủng lẳng trên tai. Rồi đóng cửa thì vướng cặp, né cái cặp ra thì đổ ly café, miếng bánh mì còn ngậm trên miệng thì nước bọt nó ngấm cho mềm đành phải bặm môi mà giữ lại. Một buổi sáng rối rắm!
Nguyên cái kịch bản vướng víu đó lặp tới lặp lui cho tới cái ngày tôi quyết định đặt chiếc cặp xuống bệ cửa. Mọi thứ rối nùi nó tự nhiên hết rối.
Cái kế hoạch ngắn hạn là tôi phải đóng cửa. Cái kế hoạch dài hạn là tôi phải mang chiếc cặp đi làm. Chẳng có mối bận tâm nào liên quan tới việc tôi phải cầm chiếc cặp khư khư trên tay không được phép tạm thời buông ra hết trơn hết trọi. Mà bỏ chiếc cặp xuống thì mấy thứ linh tinh như khẩu trang, ổ bánh mì cũng ngoan ngoãn gọn gàng nằm im đợi tới lượt phục vụ.
Hai tay, một tay cầm chìa khóa, một tay cầm ly café. Vừa sức, đủ thời gian, mà cũng đâu có làm mất cái cặp đi đâu.
Tôi tập thói quen cho mình. Mỗi buổi sáng cuộc đời, thiết lập cho mình một cái trình tự ngắn hạn dài hạn phù hợp: xếp gọn mọi thứ vô cặp, cầm ly café, cầm chìa khóa, ra cửa, đặt cặp xuống, khóa cửa xong, rồi lại cầm chiếc cặp lên, đeo khẩu trang, đi làm.
Quan sát cái tâm hỗn loạn của mình rồi sắp gọn lại, buông bớt vài chiếc cặp táp cuộc đời. Khóa cửa xong đã, rồi cầm gì thì cầm, đi đâu thì đi.
