Nhu cầu ở một mình

Tôi thích tương tác với con người, đó là sự thật.
Tôi thích ở một mình, đó cũng là sự thật.

Khi tương tác với con người, tôi tìm thấy niềm cảm hứng, sự đồng cảm, ý tưởng và cảm giác thuộc về một cộng đồng người.
Khi ở một mình, tôi cảm giác được bản thân, sự tồn tại của mình và suy tưởng về những điều chỉ hiển lộ khi tâm trí rỗng rang.

Tương tác với con người và ở một mình tuyệt đối nó tự nhiên như nhịp thở vào và ra. Có lúc vào chậm, sâu, ra nhanh, ngắn. Lúc khác vào dồn dập, ra chậm, sâu. Tùy thời tùy lúc. Nhưng không thể nào cứ vào mãi mà không ra, hoặc ngược lại.

Vì vậy trong cuộc sống mỗi ngày đều gặp người, việc ở một mình là một nhu cầu còn thiếu thốn. Do vậy xin đừng băn khoăn khi tôi từ chối gặp người trong một lúc nào đó. Và cũng xin đừng đánh đồng nhu cầu một mình với một cảm xúc được gọi tên nào khác.

Nếu ở một mình không làm gì mà thấy bứt rứt, buồn chán, tâm trí nhảy loạn thì đó là lúc tôi cần dành nhiều thời gian hơn cho mình. Tôi cho là thế.

Bình luận về bài viết này