
“Em cung Bò Cạp mà, nên em yêu đậm và cũng thù dai lắm. Nhất quyết thằng đó không bao giờ được bén mảng tới cuộc đời của em, tốt nhất là đừng cho em gặp lại.”
Thôi thì không nói tới bối cảnh câu chuyện, tôi chỉ thấy em đang sống rất tròn vai cung Bò Cạp. Đã là Bò Cạp thì phải yêu đậm, thù dai, mạnh mẽ, kiểm soát. Cung của em là thế, và đời của em phải thế.
Mà tôi chợt nghĩ mình cũng có rất nhiều vai diễn đó chứ.
– Lam dễ thương nè, không bao giờ giận ai lâu.
– Lam làm sếp mà, phải cứng cỏi cho người ta dựa dẫm.
– Lam già rồi, mấy trò nhăng nhố con nít không phù hợp với Lam đâu.
– Lam giỏi nè, cái gì Lam cũng biết.
Không biết từ khi nào mình được giao những vai diễn, với đặc nét tính cách rõ ràng, và cố mà diễn cho tròn vai. Mà khi người ta xác nhận việc mình tròn vai, mình càng tin cái vai diễn đó là bản thân mình. Và dù muốn dù không, mình cũng phải diễn. Và càng diễn, mình lại càng tin rằng đó là số phận của mình, rằng không thể nào làm khác đi được.
Hướng nội thì phải nhút nhát, giao tiếp kém.
Gái tuổi Dần thì đường đời lận đận.
Bê đê thì phải đanh đá.
Người nhiều tuổi thì phải chậm và kém cạnh tranh.
Người mới ra trường thì phải non tơ ngây thơ vô hại.
Làm mẹ thì phải luôn hy sinh tất cả vì con.
Tôi mạo muội tin rằng, việc hòa đồng vào lề thói xã hội để phát triển nó khác với việc diễn cho tròn vai. Sắm cái vai nào cho mình, và bỏ đi khi nó gây ra cho mình đau khổ, là tự do lựa chọn của mỗi người.
Là tự do tuyệt đối.
– “Chị gái đó có đức hy sinh cao cả lắm
– “Ừa, mà nếu một ngày bả thôi nghĩ cho người khác vì bản thân quá đau khổ rồi thì cũng được, chẳng ích kỷ gì đâu.”