Hôm trước tôi ngồi lại với hai vợ chồng người bạn, nói chuyện đang vui tự nhiên hai người tranh nhau… chết trước. Cuộc vui trở thành cuộc cãi nhau giành chết, coi có buồn cười không?
Anh chồng lập luận, con cái thì gần mẹ hơn gần ba. Anh chết trước thì con cũng đỡ buồn hơn là em chết trước. Em cũng có việc làm, em vẫn có sức nuôi con.Chị vợ thì cãi, bảo là chị chết trước có lý hơn. Đàn ông đi bước nữa thì dễ hơn đàn bà. Vì vợ trẻ dễ kiếm hơn chồng già. Lúc đó hai người nuôi con vẫn dễ hơn 1 người chứ.Cãi qua lại một hồi thì mới lòi ra một chuyện: mình giành chết trước người bạn đời của mình là tại mình sợ ở lại một mình cô đơn quá.
Nghĩ cũng mắc cười, đó giờ mấy mươi năm sống cô đơn có làm sao. Tự nhiên trong đời mình có người sấn vô ở cùng, ăn cùng, đi ngủ cùng, cãi nhau cùng, nuôi con cùng. Tự nhiên một ngày một người bỏ đi biệt xứ, người còn lại hông buồn sao đặng. Thôi thì thà mình chết trước, đỡ buồn.
Ủa mà nghĩ cũng hông được ha. Rồi lỡ mà mình chết trước, rồi ổng ở vậy hông chịu lấy vợ khác, cứ ôm khư khư cái cục nhớ cục thương kéo lê tới mấy năm nữa mới chịu chết, vậy là buồn hết mấy năm. Mà đó là nếu hên sống thêm có mấy năm thôi. Chớ lỡ mà trời phạt bắt sống thêm mấy mươi năm hông cho chết, mình có ở dưới thì cũng buồn khóc mỗi ngày quá.
Thì ra con người ta không sợ chết bằng sợ cô đơn. Mà nghĩ đi nghĩ lại, con người ta lại không sợ cô đơn bằng sợ người bạn đời của mình cô đơn. Vậy nên ban đầu thì còn giành nhau coi ai chết trước. Sau thì lại đăm chiêu coi làm sao chết trước mà người kia hổng cô đơn.
Bởi vậy, sống yêu nhau, chết buông nhau cũng là cái phước mà mỗi người phải tự học lấy vậy. Nhân tiện lúc còn sống, tranh thủ học cách yêu nhau, mà cũng học thêm cả cách buông nhau, học thêm cả cách giúp nhau yên lòng khi phải tử biệt. Có vậy thì mỗi ngày mới đượm, tháng năm sau này có hai mình hay một mình thì vẫn đủ đầy yêu thương.
