Tối qua tôi đã làm một chuyện trước đây chưa bao giờ làm: khỏa thân ngắm mình. Đó là một trải nghiệm khá thú vị mà tôi nghĩ mình sẽ làm lại nhiều lần nữa.
Cảm giác đầu tiên là ngại ngùng. Thiệt. Đó giờ chưa bao giờ mình ngắm mình lâu và kỹ đến như vậy. Tôi chưa bao giờ săm soi từng nếp nhăn đuôi mắt, từng vết sẹo hồi nhỏ mắc trái rạ, từng mảmg sáng tối trên da mặt, da cổ, da ngực và toàn cơ thể. Mình thấy mình tệ ghê. Có khi nào mình hình dung cơ thể người khác còn quen thuộc hơn cơ thể này không?
Cảm giác thứ hai là sự dè chừng. Tôi đối diện với gương mặt của mình cũng lâu lắm. Thấy người đó cũng nhìn mình chăm chú. Chiếc gương là công cụ tuyệt vời để phản chiếu toàn bộ cảm xúc của mình, cái mà người khác, nếu có đối diện mình, không làm được. Một sự khách quan rõ ràng và không thể chối cãi. Mình sẽ cười với mình, giận mình, ôm ấp mình và đe doạ mình. Khi tất cả lớp áo cuộc đời được cởi ra, mình sẽ thấy mình cùng lúc thật đáng sợ, đáng yêu và đáng thương.
Rồi mình nâng niu từng chút trên cơ thể, liên kết nó với những sự kiện đã diễn ra trong cuộc đời mình. Cái mũi cao này từ má nè, cái chân mày này từ ba. Chỗ vết sẹo này thời bị trái rạ. Cái ngấn mỡ này do mình ngồi lâu. Từng chút từng chút mình lần mò từng phần trên cơ thể, gợi nhắc biết bao nhiêu là dấu vết tổ tiên, cuộc đời và cả chính mình lưu lại trên cơ thể của mình.
Rồi tôi bật khóc, đã khóc thật lâu vì cái cảm giác thương cái thân mình. Lại cũng khóc vì mình chưa thương cái thân mình. Rồi lại cũng khóc vì xúc động với bao nhiêu nét của ba má còn nguyên trên cái thân mình.
Lần thử đầu tiên của tôi chỉ kéo dài được 15 phút vì có quá nhiều khám phá về cảm xúc cần nghĩ suy.
Tôi sẽ lại ngắm mình thật kỹ trước gương, lần tới sẽ lâu hơn. Tôi sẽ thấu hiểu tấm thân mình hơn bất kỳ tấm thân nào khác.
