Chuyện xe ôm số 14: Show nhạc trên yên xe

Tối nay là một tối rất đặc biệt, vì tôi đã làm 1 show nhạc dọc đường và được Tiến tặng một cây kẹo thiệt vui.


Tiến là tên của bạn tài xế Grab vừa chở tôi về nhà. Anh chàng không giỏi nói chuyện, thậm chí có phần cộc lốc. “ừ”, “tới liền”, “đi đâu”. Và cho tới khi quen hơn thì cũng chỉ khá hơn được một chút xíu “quê tui Nha Trang”, “vô được 21 năm rồi”.

Tiến không đẹp trai, được cái sạch sẽ tinh tươm và… thơm phức. “Bí quyết đó, không phải nước hoa” Tiến nói. Tới lúc này tôi mới ngờ ngợ nhận ra, hình như bạn trai này có vẻ gặp khó khăn trong giao tiếp, nhưng rất dễ thương và có cái duyên ngầm của người tinh tế. Tiến không nói chuyện nhiều, nhưng rất biết lắng nghe. Rồi vì không giỏi bày tỏ ý nghĩ, cậu chàng…mở nhạc.

Tiến không nói không rằng, lôi ra chiếc loa nhỏ rồi khoe: “thích giọng Bằng Kiều”. Cậu chàng ra chiều đắc ý gật gù lắm khi mà cái gu nhạc của cậu làm tôi cũng ư ử hát theo. Rồi từ hát nho nhỏ, được cái sự gật gù động viên của Tiến, tôi hát to hơn. Rồi hai đứa, một đứa hát một đứa gật, hát to lên quên đất trời Sài Gòn buổi tối vắng. Đi đường cũng hát, dừng đèn đỏ cũng hát. Người ta nhìn mình thì mình rủ người ta hát cùng. Không ai tỏ ra khó chịu mà chỉ thấy tò mò và cười to ra chiều thú vị lắm.

Trong một lúc lâu đi đường đó, tôi tin là cảm xúc của tôi và Tiến đã gắn kết được với nhau. Tôi cảm giác cả hai đã giúp gột rửa cho nhau sự u uất của việc lái xe suốt một ngày mưa gió sau bão. Giúp gột rửa cho nhau sự mệt mỏi sau một ngày làm việc tất bật ở cơ quan. Chỉ còn hai thằng con nít vừa gặp đã quen, đã ca hát quên đời, đã mở lòng đón nhận ánh mắt tò mò của người đi đường.

Và có người đã dừng đèn đỏ kế bên, đã nghêu ngao hát theo hai thằng con nít đó, với cô bạn gái ôm chặt eo phía sau dụi mặt vào lưng mà cười rúc rích.

Tôi tin rằng chúng tôi đã có một khoảnh khắc thực sự là trẻ con trong tối nay như vậy đó. Cái xác người lớn không còn bọc nổi sự vô tư thích thì hát, vui thì cười.
Tiến bảo tôi đợi một chút. Cậu rút cái kẹo ra tặng với gương mặt rạng rỡ thiệt tươi. Là món quà mà con nít phải quý nhau lắm mới tặng.

Tôi đã có một chuyến đi vui. Và tôi tin là Tiến cũng vậy. Và tôi tin là bạn trai dừng đèn đỏ cũng vậy. Và tôi tin là cô bạn gái ôm eo cũng vậy. Và cả những người ngoái đầu lại ngó hai thằng con nít hát ca “một sớm mai kia, chợt thấy hư vô trong đời….”



Bình luận về bài viết này