Bạn nói với tôi: “Vợ chồng tao không cách nào nói chuyện với nhau được nữa. Nhưng phải ráng sống với nhau vì con.”
Vì con chắc sẽ không có dằn mâm xán chén, to tiếng đôi co để đứa nhỏ phải chui vô phòng ôm gấu bông mở nhạc thật lớn rồi mắt ráo hoảnh nhắn tin cho bạn nó: “ông bà già lại chửi nhau, còn tí thuốc nào hông gửi tao đi.”
Vì con thì chắc sẽ không đến nỗi mỗi người một phần cơm, mỗi người một giờ ăn. Đứa nhỏ ăn với ai tùy thích. Mà thường thì nó sẽ ăn một mình, với bạn thân của nó là chiếc điện thoại.
Vì con chắc cũng sẽ không nói xấu người bạn chung nhà của mình để rồi gió thổi khắp nơi lại tới tai đứa con bằng câu hỏi: “Ủa ba mày tệ dữ vậy hả?”
Nếu mà vậy thiệt, thì chắc không có phải vì con rồi. Còn vì cái gì thì tôi không biết.
Thiệt tình, rõ ràng là đời ai nấy sống. Từ khi đẻ ra đến lúc chết đi thì cũng một mình. Trên con đường Ta Bà này, gặp được nhau để làm thăng hoa cuộc đời nhau lên thôi mà. Vun vén nhau cho lửa được đượm, hoa được thắm thì mấy mươi năm Ta Bà cũng đáng sống. Nhưng nếu dầu đã cạn, hoa đã tàn mà không cho phép tình được tan, thì tội mình quá.
Tôi lại chỉ nghĩ rằng, nếu hôn nhân bắt đầu bằng tình yêu thì cũng nên kết thúc bằng tình yêu. Nếu đã bắt đầu bằng mong đợi mọi điều tốt nhất cho nhau thì hãy kết thúc bằng sự tử tế với nhau đến giây cuối cùng.
Một đứa con cần có Ba Mẹ Hạnh Phúc, hoặc Ba Hạnh Phúc và Mẹ Hạnh Phúc. Có thể hai người không sống cùng nhau, nhưng vẫn là mẫu hình hạnh phúc cho con được nhìn vào và học tập. Còn nếu cứ ráng gán ghép nước và dầu rồi bắt đứa con làm nhiệm vụ của xà bông để hòa tan hai thứ đó, có lẽ cũng có phần bất công cho đứa nhỏ.
“Trẻ em như búp trên cành; biết ăn ngủ, biết học hành là ngoan”
