Cái tình trong cơn lửa

Chung cư tôi ở bị cháy.Sau hơn 2 năm chung cư được đưa vào vận hành thì cuối cùng bà hỏa cũng ghé thăm. Nguyên nhân là gì thì chưa rõ, nhưng ngọn lửa nó cũng thổi lên được vài thứ hay ho.

Giữa trưa, nhóm chat của cư dân nháo nhào thông báo nhau về việc chung cư có cháy. Mọi người báo tin cho nhau. Các nhóm chat cư dân bình thường cũng ít ai chịu tám chuyện. Với những người hiếm khi góp chuyện vào như tôi thì càng là tắt luôn cả thông báo cho đỡ phiền. Thì bỗng dưng cả nhóm hôm nay lại rộn ràng mở hội… quan tâm. Anh đó, chị kia, căn này gần đám cháy, có còn ai ở nhà không? Có ai còn kẹt lại không? Khói nhiều không?
Mọi người thúc giục nhau, trấn an nhau, bày kế hoạch cho nhau, và lo lắng cho nhau.

Điện thoại không ngừng rung, hình ảnh cập nhật liên tục. Và cả những cuộc gọi báo động: “Em ơi, chung cư mình cháy, em có ở nhà không?” – “Em ơi, gọi cho mọi người đi, xem có ai mắc kẹt gì không”

Rồi thì lửa cũng tắt, điện cũng tắt, người lục đục kéo về xem lại nơi mình ở, kiểm kê tài sản hư hao. May mà lửa chỉ cháy ở một căn hộ và không có thiệt hại về người. Cư dân trong cả tòa gặp nạn phải sống hai đêm trong bóng tối và hì hụi dọn dẹp bãi chiến trường sau công tác cứu hỏa.

Không điện, không đèn, không quạt. Con nít khóc vì nóng. Người lớn thì lo lắng. Thế là các đèn pin, quạt pin, phòng trống, nhà rộng tự động được các hàng xóm ở khu vực không bị ảnh hưởng mang ra làm quà.

Tình người không nở hoa lúc này thì lúc nào thích hợp hơn nữa?

Làm tôi cứ nhớ mãi câu chuyện mùa giãn cách. Rổ rau cứu trợ được có mỗi trái bí đỏ chút teo, cũng ráng cắt làm đôi “cho người ta cùng ăn với”.
Tình người có nở hoa một lần đâu. Nở được là quen mùi nở hoài đó chứ!

Mà tại sao tôi lại chọn kể chuyện cháy nhà của mình vậy nè? Bởi vì bên cạnh những than thở, trách móc, hờn giận, buồn rầu thì có quá trời thứ đẹp như trong chiếc hình minh họa này nè. Học cho mình thì học hết. Nhưng chọn chuyện để kể, quà để biếu, thì chọn cái nào ngon mà bày lên dĩa cho no lòng người xem.
Giữa cơn hỗn loạn đó, con thuyền cảm xúc của mình chòng chành lắm. Chọn nhặt mấy thứ chưa hay cho lên thuyền thì chẳng khéo lại chìm mất thôi.

Mà, con người mình hay ha. Càng trong cảnh khổ thì tình người lại càng thêm sáng. Hay ha!

Trong hình minh họa, tôi phải mạn phép Nobi không che tên bạn. Bạn bỏ hết cả việc cá nhân để giúp đỡ hàng xóm, lo lắng cho từng căn hộ, phối hợp với các bên để dọn dẹp sau cơn nạn.
Người ta có thể nói bạn thuộc ban quản trị chung cư thì nhiệm vụ đó là tất nhiên rồi. Nhưng, không có tình người thì làm sao mà lo?



Bình luận về bài viết này