Thi thoảng giả bộ ngầu vậy thôi chớ cũng hèn muốn chết!
Đang ung dung trên trời đạp mây xanh hôm nay xuống đi bộ giữa đêm trên con đường vắng. Một chiếc xe máy tắt đèn tối thui phóng veo ngang mình. Bao đồng mà, tôi gọi với theo “Mở đèn!” khi còn chưa định thần người ta là ai.
Chiếc xe vụt qua, thắng cái két, quay đầu, chạy lại trong cơn hùng hổ. Lúc này mới phát hiện ra, cha mẹ ôi, chàng trai xăm trổ nón bảo hiểm cầm tay mắt long sòng sọc nhào tới. Hồn teo còn chút éc, nhủ nhầm: “Thấy ông nội tao rồi, thần khẩu hại xác phàm ơi. Hết chuyện đi kêu ăn cướp tới!”
“Gì đó? Nãy kêu cái gì?” – Chàng trai xăm trổ hất hàm hỏi.
Hồn teo thêm miếng nữa, nhưng già đò bình thản tôi trả lời “Đèn xe kìa anh ơi. Tui nói mở đèn. Công an thấy phạt cho thấy bà”
Đôi mắt lòng sòng sọc ấy bỗng dịu dàng như nhìn người yêu. “Chời đất, “Mở Đèn” mà tui nghe thành “Mẹ Mày”. Tính vả cho cái nón bảo hiểm vô đầu rồi. Xin lỗi anh trai nhe.”
Ổng cười hề hề, vỗ vai bộp bộp.
“Ủa nghe lộn gì mà lộn ác đạn vậy cha? Mắc mớ gì ngoài đường tui đi chửi người ta, cha nội?”
“Ai biết đâu! Nói chớ đi ngoài đường mà đứa nào nhìn đểu là tui táng vô mặt chớ đừng có nói là chửi tui láo nháo vậy.”
Xong rồ ga đi mất.
Trước khi đi ổng còn cho số điện thoại: “Cám ơn anh trai ha. Nói chớ ra đường thằng nào láo nháo với anh thì kêu em”.
Ông nội tui cũng hông dám lưu số lại nha!
Run rẩy nhặt lại chiếc hồn teo còn chút éc, tôi nhét vô lại, vỗ về trái tym thổn thức sau cơn sốc.
Cái Lược Đồ của ông nội này nó lược cái câu nhắc “Mở Đèn” thành câu chửi “Mẹ Mày!”
Cái Lược Đồ của tôi nó lược cái hình ảnh xăm trổ của ổng thành kẻ cướp chiếc hồn bé xinh và con tim trong trắng nhiều ngăn của tôi.
Tất cả là tại cái Lược Đồ.
Chọn hình minh họa cho oai, bù lại cái hèn mới bể ra đang được hốt lại.
