Lắng lại cho tâm trí rỗng rang

Thường đương lúc tất bật đến quên cả thở, tôi hay dành cho mình vài phút không làm gì để lắng lại bụi bặm cho tâm trí rỗng rang. Mà sau cơn rỗng rang hôm nay, tôi lại được nhắc nhớ về Linh. Ngộ lắm, tới bây giờ tôi vẫn cảm thấy có lỗi với bạn vì mãi tận trước khi mất bạn vẫn còn thấy có lỗi với tôi.

Hồi đó tôi đã giận bạn quá chừng chừng, giận tới mức …nghỉ chơi trên mạng xã hội. Rồi một ngày đẹp trời nọ, bạn gọi, bạn xin lỗi. Rồi một tháng sau, bạn mất. Bạn mất mà tôi chưa kịp nói lời làm lành cho nhẹ nhõm người ra đi, cho ấm lòng người ở lại. Để rồi chiếc nút “xin kết bạn” tôi gửi lại sau đó cũng mãi mãi chẳng có cơ hội thay đổi, dù đã tận 7 năm.

Thường sau khi tâm trí rỗng rang thì các bài học sẽ ùa về. Xoa dịu có, day dứt có, khắc khoải có, ấm áp cũng có. Mà hay lắm, bài học rất ngẫu nhiên. Như hôm nay bài học tôi ôn lại là về Linh, về sự xoa dịu có thể cho đi thì đừng tiếc chi mà giữ lại. Tôi không ước gì mình chưa từng giận bạn. Tôi chỉ cảm ơn sự ra đi của bạn như một món quà đau thật đau mà học hoài học mãi vẫn chưa thuộc nằm lòng.

Hôm nào bận quá, buồn quá, vui quá, phấn khích quá hoặc dao động quá, mình thử cùng làm tâm trí rỗng rang xem. Biết đâu bài học của bạn hay hơn của tôi nhiều.

 

Bình luận về bài viết này