Anh tài xế đen cháy trờ tới, nheo mắt cười được một chút, nhưng rồi giãn ra ngay. Anh nói bằng chất giọng miền Tây đặc sệt: “Gồi được gồi, em lên đi. Chụp hình khai báo y tế vầy để Grab người ta gửi lên Bộ Y Tế đó chớ. Ai biết người ta làm cái gì với cái hình đâu. Mình dân đen, ai kêu gì làm đó chớ sao. Thôi em đừng phiền anh nha.”
“Mai hết chạy được gồi nên giờ anh tranh thủ chạy tới khuya. Mai bị cấm chạy thì mai tính tiếp chớ sao giờ”.
“Anh có hai đứa. Đứa 13, đứa 15. Hôm rồi nó hỏi anh chớ: Cha ơi cha, hông ấy con dìa quê cho đỡ miệng ăn rồi bán vé số phụ Cha một chút hé Cha?”
“Giờ dìa quê chi cho người ta xa lánh mình? Mà có dìa được thì bán vé số ai mua nữa giờ. Thôi ở lại, cả nhà mình còn có nhau”.
Vậy rồi anh biểu sấp nhỏ ở nhà coi nhà với Má. Bà xã anh làm công việc phụ quán ăn, từ hồi tháng trước tới giờ còn mần ăn gì được nữa đâu. Cả nhà 4 cái miệng trông hết vô cái tay lái của anh mỗi ngày. Mà cái tay lái càng ngày càng nặng, càng nghiêng về cái hướng trống huơ trống hoác, chẳng có chỗ nào mà chống chân.
Mà ảnh biểu mấy đứa nhỏ ở nhà coi nhà là biểu vậy thôi, chớ cái phòng trọ giá mỗi tháng có hai triệu bốn trăm năm mươi ngàn, có cái gì để mà dọn, để mà coi?
“Hôm đầu tháng, bà chủ nhà bả nói thôi giảm năm trăm ngàn. Thiệt mừng trong bụng, tính mua đồ ăn nhiều hơn một chút. Bả mới nói hôm trước hôm sau xong là cấm xe ôm công nghệ luôn. Bả lật đật gọi điện cho anh, biểu thôi để tiền đó, chừng thủng thẳng hẵng đưa. Thiệt chớ anh cũng hổng biết cám ơn bả làm sao nữa.”
“Hôm bữa anh có tính chạy qua dịch vụ giao hàng với mua đồ ăn rồi, mà bên Grab nó quy định phải đóng vô 2 triệu tiền thế chân thì mới được. Giờ tiền đâu ra mà 2 triệu mà đóng.”
“Anh tính mai cởi áo Grab, rồi ra lề đường đón khách đại. Mà sợ bị bắt, bị phạt, hông có tiền rồi người ta giam xe thì hổng còn cái quần mà mặc. Nên giờ anh cũng chưa biết tính làm sao.”
Tôi đi bao nhiêu cuốc xe ôm là nghe bấy nhiêu nỗi niềm.
“Em làm âm thanh ánh sáng cho quán bar đó chớ, mà dịch kiểu này phải chạy xe tìm cách kiếm tiền đặng còn gửi về quê. Chưa bao giờ nghĩ mình có ngày rớt thảm vậy đó”
“Em làm nghề cơ khí, mà từ đợt dịch năm ngoái cái xưởng em làm nó dẹp luôn. Tưởng chạy xe ôm tạm thôi ai dè ôm nó luôn tới giờ. Mà cũng hên, còn có cái bỏ vô miệng.”
“Anh cho vợ con về quê hết rồi. Nhà hai vợ chồng hai đứa con, ở quê còn ông bà già. Mình chia ra, lỡ 1 đứa bị cách ly thì còn đứa kia lo cho gia đình chớ. Ai cũng khổ thì mình phải gồng thôi chớ than sao nữa giờ.”
Mỗi lần nghe là mỗi lần xót. Nhưng phải nghe nhiều lần, nghe thật nhiều vào cho nhớ thật sâu. Tôi ước ao rằng mỗi một người có tiền, có quyền, có may mắn không phải đói khổ có thể nghe được hết tất cả nỗi niềm này. Phải nghe, phải thấy để không trề môi chê bai trong bất cứ hoàn cảnh nào. Phải nghe, phải thấy để không đưa ra những nhận định thiếu tình người trong bất cứ hoàn cảnh nào. Phải nghe, phải thấy để không mưu toan thu lợi từ những cơn đau khổ này.
Sài Gòn bệnh rồi. Lúc này mình chỉ cần thương nhau thôi.
Bước xuống xe, lục túi được 1 triệu đồng tôi gửi anh. Hy vọng anh có được cơ hội đăng ký làm dịch vụ giao hàng, tiếp tục có khả năng nuôi bốn miệng ăn. Hoặc nếu không, cũng có thể ráng mà trụ qua được 15 ngày gian khó trước mắt.
Còn 9 tiếng nữa là tới lúc giãn cách toàn xã hội. 9 tiếng nữa là những tay lái đã nghiêng nay cũng không trụ nổi.
Ước gì trời sáng mau mau.