Có những ngày lững thững ngồi lướt duyệt lại quá khứ, tôi thấy mình đã quên đi nhiều.Tôi quên mất hồi đó học mẫu giáo, cô Trâm cô Thư đã thương đã dỗ những ngày đầu tiên như thế nào. Thực ra cái tên của cô giáo tôi cũng bịa ra để minh họa chứ có nhớ được đâu. Chỉ láng máng nhớ là có hai cô trong một lớp.
Tôi quên mất cách chơi bài tứ sắc, đánh còng, hay công thức giã lá dâm bụt để thổi bong bóng. Chỉ nhớ đã từng chơi mê mẩn lắm, Má kêu về ngủ trưa cũng phải ráng nán lại tới khi bị la mới lót tót chạy về.
Tôi quên mất phần lớn các bạn cấp một, cấp hai, cấp ba, và cả đại học. Để thỉnh thoảng gặp lại bạn cũ, được giới thiệu lại chào hỏi. Để lần sau nữa lại như lần đầu.
Tôi quên luôn cả nguyên nhân làm tôi ghét một người. Mà vì hông nhớ được vì sao phải ghét nên thôi, hết ghét.
Tôi quên luôn cả việc nhỏ Hạnh kể hồi đó nó gãy tay, tôi chở nó đi học làm nó cảm động tới giờ.
Cảm giác rằng chẳng cần tới kiếp sau, chén canh Mạnh Bà mình đã đang uống từng chút một trong cả kiếp này rồi.
Tôi nghĩ, sự quên là một món quà. Nhờ quên mà mình lọc bớt những thứ đã học xong, lọc bớt những thứ đã hoàn tất vai trò của nó trong cuộc đời mình.
Nhưng tôi không quên được hồi đó Má hay bệnh, cứ sốt nằm li bì hoài. Thằng nhỏ là tôi không thèm đi chơi nữa, cứ thích nằm rúc vô lưng Má, ngửi cái mùi của Má và nghe cái nóng hôi hổi của cơn sốt. Miệng lầm bầm: “ông Trời đáng chết, cứ làm Má bệnh hoài.” Má nghe Má rầy, biểu con hông được hỗn với ông Trời. Má sợ con bị Trời quở.
Tôi không quên được mình từng đào cái ao lớn bằng bụm tay, rồi đi bắt cá lóc con thả vào đó để nuôi. Hôm sau quay lại thì kiến đã bu đầy con cá trong hố khô cạn nước. Lần đầu tiên tôi ý thức được sự ngu dốt của mình đã giết chết một sinh mạng vô tội.
Tôi cũng không quên được mình đã bẻ gãy cây đậu con của thằng hàng xóm chỉ vì mình trồng mãi không lên còn của nó thì lên tốt. Để mãi sau này sự hối hận vì cái tánh đố kỵ độc ác vẫn cứ ám ảnh không dứt.
Cảm giác rằng những bài học vẫn chưa học xong thì vẫn phải học tiếp. Học hoài tới chừng giỏi rồi thì thành phản xạ, tới chừng đó mới được phép quên.
Tôi nghĩ, cái sự nhớ nó là một món quà. Nhờ nhớ mà mình học cách để sửa chữa những lỗi lầm đã phạm phải. Phải nhớ để làm tốt hơn khi gặp lại chuyện cũ.
Hôm nọ Em gặp tôi, bảo rằng Em đau. Em quen người mới, nhưng những ký ức với người cũ cứ làm em đau. Em nằm trên sofa với người ta, em cũng nhớ người cũ cũng nằm y chang vầy, hạnh phúc kiểu vầy. Em cãi nhau với người ta, em cũng nhớ người cũ cũng vì những trận cãi nhau vầy mà xa em. Em không còn thương người cũ, nhưng em bị ám ảnh bởi những thứ em chưa thể quên.
Em ơi, vì em vẫn chưa học xong cho mình bài học về cách thương sao cho dễ chịu. Vậy cái nhớ, chắc cũng là món quà để em học cách thương.
Đôi khi tôi nghĩ, vì sao có những người lúc nào cũng mạnh mẽ bất chấp khó khăn, có những người luôn thương người khác một cách vô tư dù đời có khốn khổ, có những người như sống trong thiên đàng dù thân xác họ vẫn ở trần gian? Chắc vì họ đã học xong nhiều bài học từ muôn kiếp trước. Thứ họ nhớ được đó là phản xạ thương.
Giả như có cách nào đó mà mình mà nhớ hết chuyện vô lượng tiền kiếp, có lẽ một là sẽ hóa thánh nhân, hai là thành kẻ điên vì quá tải.
Giờ không học mà cứ muốn biết về tiền kiếp, chẳng lẽ muốn mình thành kẻ điên?