Viết cho chiều cuối năm

Tôi gặp Em trong một chiều nhập nhoạng tối. Em kể tôi nghe về những điều hiếu động nằm ở thì tương lai. Em kể say sưa về những điều em nghĩ sẽ làm được vào Ngày Mai, cái ngày mà Em đồ rằng sẽ có nhiều thời gian hơn hôm nay, ngoảnh lơ cái sự thật rằng cái đồng hồ Em dùng để xem giờ tương lai ấy đang nằm trên cổ tay của Em Hôm Nay, Hôm Qua và của cả những ngày xa hơn nữa.
Em háo hức ngắm nhìn ngày mai đang tới gần với những mộng ước và dự định. Đối với Em, ở lúc hoàng hôn này, ngày đã hết. Những gì còn dang dở hôm nay, Em đặt hết kỳ vọng vào Ngày Mai. Ngày Hôm Nay đã cũ, Em vội vàng cởi bỏ nó như cởi bỏ chiếc áo đã bốc mùi Em đã không còn muốn mặc. Nhưng áo mới vẫn chưa khô.

“Em sợ. Em sợ nhìn lại Hôm Nay vì những dang dở Em đã ấp ủ từ ngày Hôm Qua. Em sợ mình sẽ sụp đổ nếu Ngày Mai phải chờ thêm vài tiếng nữa mới chịu thong thả bước tới”

Có lẽ em không trông đợi Ngày Mai. Có lẽ đó chỉ là sự mong chờ giải thoát mơ hồ nào đó. Em cảm thấy cần bám víu vào nó như một biểu tượng của sự trốn chạy. Em chạy khỏi một quãng đời gian khó. Em chạy khỏi những nỗi lo âu thường trực. Em chạy khỏi những khó khăn va vấp. Em mong chờ một khởi đầu mới, với một niềm hy vọng mơ hồ rằng thì mà là “mọi thứ sẽ tốt hơn”.

Một giờ nhập nhoạng tối cuối năm, ta sẽ ngồi đối diện với Em. Ru Em yên, để ta chỉnh trang lại tâm thức cho hiện tại và nơi này. Ta sẽ cùng Em bước tiếp những bước đi cuối cùng của năm một cách tỉnh táo và an bình. Ta hiểu rằng chiếc đồng hồ của hôm nay cũng là chiếc ta sẽ dùng ngày mai, chẳng cách nào thay đổi được.

Tôi nghĩ, nếu chưa thể đối diện và nói chuyện với Em, mà có ai đó có thể im lặng ngồi nghe mình nói, và chỉ trả lời nếu được hỏi, thì chắc cũng giúp được một chút, nhỉ? Tôi nghĩ rằng việc này tôi làm được, nên bạn hãy gọi tôi vào khoảnh khắc bất an trong cuộc đời. Nhé?
Để rồi một lúc nào đó, ta đủ can đảm bước những bước đầu tiên đến cuối cùng của ngày, của năm, của đời, cùng với Em.

Bình luận về bài viết này