Thằng nhỏ học năm 4 đại học, nói giọng miền Trung trọ trẹ chú nghe tiếng được tiếng mất. Thấy tội nghiệp, chú cho luôn 18 ngàn.
Đón nó bên quận 7. Nó kể đưa Mẹ ở quê vô, qua quận 7 tìm người thân ở nhờ rồi tìm việc ở lại trong này luôn. Mà miền Trung khổ dữ bây, hết dịch rồi tới lũ. Chú thấy miền Nam mình vậy mà khỏe. Hạn một chút, mặn một chút, vẫn còn sống ngon ơ. Đói thôi mà, rồi mai no. Chớ người ta còn cái mạng đâu mà đói, còn cái nhà đâu mà mai no.
Thằng nhỏ đưa Mẹ đi rồi loay hoay sao tới chín mười giờ bà nó luôn. Quắn đít lên hỏi chú đưa ra bến xe buýt để đón xe về. Giờ đó làm gì còn xe, chú cũng tắt app về nghỉ rồi. Thấy tội, chú mở app lên lại đưa nó về Thủ Đức luôn. Cái app nó tính 88 ngàn. Thấy tội nghiệp, chú lấy nó 70 ngàn thôi.
Mà thằng nhỏ cũng ngộ, nó biểu chú chở tới ngã tư Thủ Đức thôi, để nó đi bộ vô nhà. Cái chú hỏi nhà mày ở đâu chú đưa về, chớ khuya lắc đi bộ chi. Nó chỉ một hồi đi thêm 4 cây số nữa. Ủa đù thằng này giỡn mặt, tao nói tao chở về giúp rồi còn bày đặt ngại. Bộ tính lội bộ 4 cây số rồi vừa đi vừa chửi tao hay gì? Nói bậy chớ đi đêm hôm khuya lắc lỡ có chuyện gì rồi về ám, tao đâu có chịu!
“ủa rồi chú chở vậy còn có lời hông?”
Lời lóm gì bây. Lỗ một cuốc thôi, mà được cái phước. Cái phước đó để mai ăn, mốt ăn, kiếp sau ăn. Lo gì.
“Dạ tới nhà rồi, cám ơn chú. Chú giữ tiền nha, con trả giùm phần của thằng nhỏ. Chú sớt giùm con miếng phước, ăn từ từ với chú cho vui”.