Có những người thương lâu không gặp, bỗng chen ngang vào một chuỗi ngày bận bịu tối mặt tối mũi của mình, nhét vô tay mình một mảnh ký ức cũ và một túi tình yêu mới. Rồi đi.Có những người thương lâu không gặp, không đợi dịp, không màu mè, nhắn tin “nhớ anh nhiều”. Rồi thôi.
Có những ngày mưa dầm, người ta nhớ “ê hồi đó tụi mình bị mắc mưa trên con đường này, con đường này nè. Giờ thấy mưa nhớ lại mày, nhắn cái vậy mà”.
Ừ, chỉ nhắn cái vậy. Mà vui êm êm, vui miết. Hết cơn vui này tới nỗi vui khác. Chắc vui tới khi rời ga lên tàu đi về miền vô cực vẫn còn vui.
Có người, trưa nắng chang chang chạy ra shop hoa, tự tay lựa lựa, cắm cắm. Mua thêm cây bút, cố tình chọn hiệu Lamy để tặng Lam (cho nó vần), viết thêm vài dòng về ký ức cũ để nói về con đường mới. Thương sao là thương.
Cảm ơn em nó đã nhắc một việc: có thương ai mà ít gặp thì cũng lâu lâu nên gửi chút lửa hâm nóng tình thương.
Mà lửa này hơi to. Cháy trụi hết phiền não của má nó rồi.