Trời buồn tuôn mưa lạnh
Người buồn chẳng dám thưa
Mắt cười mang cô quạnh
Môi cười chẳng như xưa
Người giấu buồn vào nắng
Gió thổi buồn khắp nơi
Chôn buồn vào nỗi nhớ
Giấc mơ về chơi vơi
Người buồn thì mắt ướt
Gieo buồn thành cơn mưa
Tan mây trời lại tạnh
Vui nảy mầm, lạ chưa!