Hôm nay đi uống trà với bạn, tôi được học cách rót trà mà đó giờ hông có để ý. Như vầy ha, muốn rót trà thì để bình thấp vừa, rót nhẹ tay cho nước chảy vào tách. Chớ rót trà mà rót từ trên cao, có vô trúng tách thì cũng văng ra mất. Có rót thì rót vừa phải chớ hông để tràn. Nước trà có ngon, có thơm, mà để văng để tràn thì cũng chẳng còn cách nào mà uống cho gọn gàng. Hay tệ hơn là bỏ xừ nó cái bàn này, qua bàn khác ngồi cho dễ chịu.
Có nhiều khi, mình muốn tốt cho người ta. Mình làm nhiều thứ tốt cho người ta. Rồi thay vì cám ơn mình, người ta lại sợ mình mà chạy mất. Hoặc tệ hơn, dựng cái hàng rào phòng thủ “mày còn bước tới nữa là tao chém”. Nghe buồn thiệt buồn. Chắc vì mình rót trà chưa khéo.
Mà, cái bình trà hạ thấp xuống bàn, hoặc cái tách trà được nâng lên cao cho khỏi tung tóe. Sao cũng được. Miễn là học được cách rót trà.