“Anh nghĩ may mắn có thể được tạo ra không?”Trên con đường Đà Nẵng lúc 1 giờ sáng, cậu bạn buông câu hỏi đầu tiên như “làm quà” khi gặp nhau. Nghĩ một hồi, tôi kể cậu nghe một câu chuyện mới xảy ra, mà tôi xin kể lại các anh chị bạn làm quà.
Tôi có một bà chị thiện lành kia. Nhà chị có chiếc tivi còn tốt. Chỉ đơn giản là không có nhu cầu nữa nên chị muốn tặng cho người cần. Mấy hôm trước chị giao cho tôi trọng trách tìm người phù hợp để trao tặng. Khó dữ lắm! Chỉ có 1 chiếc tivi, người cần thì nhiều, làm sao để chọn? Mất hơn 1 tuần với vài chục cuốc xe ôm mỗi ngày đi làm và chục câu chuyện làm quen, tôi gặp được cậu Lên. Cuộc nói chuyện rôm rả. Một cậu bạn cười tươi rói, nói chuyện về cuộc đời tươi rói, kể về những khó khăn của mình cũng tươi rói. Vậy thì chiếc tivi sẽ mang lại những khoảnh khắc tươi rói với gia đình hai vợ chồng chí thú làm ăn với hai đứa con đầm ấm. Làm gì có tiêu chí để chọn, chỉ có cảm giác để chọn thôi!
Với góc nhìn của tôi, đây là cậu bạn phù hợp nhất để tặng món quà. Với góc nhìn của cậu, đây là một sự may mắn mà không bao giờ cậu nghĩ lại có người tặng cho mình một chiếc tivi đẹp đẽ tốt lành mà không đòi hỏi gì như bà chị kia.
Vậy chăng, sự may mắn chỉ đơn giản là khớp lệnh giữa sự vận động của vạn vật và sự sẵn sàng của bản thân mình. Vì sao tôi vận động đến vài chục người nhưng chỉ khớp lệnh với cậu bạn này? Chắc là vì cậu đã luôn sẵn sàng sự tươi rói để chờ tôi khớp lệnh mà cậu không hay.
Với người khác, đi đường bực bội chửi thề, kém kiên nhẫn với khách thì sau nhiều lượt khách, rồi cũng sẽ khớp lệnh với người sẵn sàng phản ứng lại với sự vận động đó.
Cũng như hôm nay, tôi nghĩ chắc tôi đối xử với bạn bè không tệ, nên nửa đêm về sáng vẫn có người thức dậy, chạy ra sân bay đón với nụ cười toe toét và đặt câu hỏi rối não này. Khớp lệnh nha!