“Bả dắt tay thằng bồ đi ra khách sạn. Chú đậu xe chờ khách gần đó, giận tím gan tím óc. Giờ nghĩ lại, chỉ thấy buồn.”
Chú nói về chuyện cũ mà nhẹ tơn. Giống như kể về một người quen biết nào đó chứ hổng phải chuyện của cái ông cách đây vài năm còn điên cuồng chạy về nhà xách cây dao lên muốn giết người vậy.
– Chú đứng nhìn đứa nhỏ, tần ngần. Giờ mà làm ầm ĩ lên. Má nó nhục. Mình đi tù. Con mình ai nuôi? Rồi nó nhìn đời làm sao? Vậy thôi chú bỏ.
– …Bả về. Chú nói, thôi tui đi. Chừng bán xong cái nhà ai nuôi con cũng được. Cô làm đơn đi, tui ký.
– Vậy đó, rồi yên ổn tới giờ. Cũng chẳng ai biết sao cô chú ly dị. Mà chú nghĩ, người ta cũng chẳng cần biết để làm gì.
– Giờ nghĩ lại, chú nghĩ cũng phần lỗi chú. Nếu mình tốt thiệt tốt, thì chắc cũng hổng có chuyện vậy xảy ra ha con. Nên thôi, cái gì cũng có cái số.
– Mà giờ chú thấy vậy mà hay. Tới mức đó mà mình còn chưa giết người, thì đời còn cái gì làm khổ mình được nữa? Bởi khổ hay không là do mình mà.
Chú nói rồi cười khà khà, nghe nhẹ tơn.