Tạ ơn sinh nhật

Hôm nay sinh nhật Ba.Sáng ra nói chuyện với Má. Má nói năm nay gặp dịch, không có mời bạn bè tới nhà như mọi năm được. Nên nhà không có làm gì hết.

“Không có làm gì hết” của Má có nghĩa là nấu một mâm đồ cúng. Chọn mấy cái chén dĩa đẹp, dọn bàn thờ, kiếm bình bông, chưng lên thắp nhang mời Ông Bà. Má tin là Ông Bà cũng chẳng còn đây để mà hưởng dụng đâu. Cái cúng đó, là cúng cái ơn, là dạy cái lễ cho con cái.

Má nói “sinh nhật mà con, phải nhớ ai đẻ ra mình chớ”. Má nói gọn ơ vậy đó. Cái chuyện phải nhớ tới ai đẻ ra mình trong ngày này năm trước, nó là cái chuyện hiển nhiên như là có bầu thì phải đẻ vậy. Mà nhớ thì là nhớ tới hồi mang bầu, Má có bị nghén có ăn được không. Có bị hành phù chân phù tay, trở người là đau nhức không. Có xém chết lúc rặn sinh con không. Nhớ thì nhớ cái chuyện ông đàn ông líu ríu chở vợ đi sinh nửa đêm. Ổng ngồi chòng gọc đợi nghe tin hai Má Con bình an. Nhớ người đàn ông nào ẵm con đầu tiên, cười mà rớt nước mắt lúc đếm ngón chân ngón tay. Líu ríu gọi cái tên trong một ngàn cái tên Ba Má nghĩ ra cho con suốt chín tháng mười ngày.

Má nói “sinh nhật là cái ngày để mình nhớ ai đẻ ra mình”.

Vậy hay là mình làm khác đi? Người ta “Chúc mừng sinh nhật” mình để mừng cái này mình chào đời. Cái mình đáp lễ “tạ ơn sinh nhật” để mình coi cái ngày này là cái ngày của lễ tạ ơn. Ngày-tạ-ơn của riêng mình.
—-
Hình này hồi Tết lận, vì cái mùa mắc-dịch này mà hơn tháng rồi chưa có được về. Giờ dính ở Sài Gòn ngóng về nhà mừng sinh nhật Ba thôi.

Bình luận về bài viết này