Rồi có ngày buồn lại chẳng khóc như mưa
Chỉ muốn về rúc vào chăn với Mẹ
Chỉ ước sao con sẽ bị cảm nhẹ
Trốn trên giường, con nhõng nhẽo Mẹ nha!
Nhớ những ngày chỉ học mỗi chữ A
Miệng vo tròn lại bật hơi ra chữ “Mẹ”
“Mẹ ơi Mẹ, chơi trò chiếc tàu đi Mẹ!
Chân mẹ con nằm, Mẹ đẩy mãi con lên!”
Vì những ngày lòng cứ mãi lênh đênh
Như con tàu hư la bàn, chẳng phân biệt được đúng sai phải trái
Con chỉ mong ăn trái cà Mẹ hái
Cà lớn từ vườn, đơn giản, chỉ lớn lên
Ôi Mẹ ơi, con tàu đã quá chênh vênh
Những nỗi buồn đã chất đầy trên sàn, hư hỏng
Ôi Me ơi lão mặt trời gắt gỏng
Sóng vỗ thân tàu như vỗ nỗi cô đơn!
Ôi Mẹ ơi con mãi chẳng lớn hơn
Thua cả trái cà Mẹ ít công chăm sóc
Bao nhiêu năm cứ buồn là bật khóc
Thua cả những ngày con học mỗi chữ A
Ôi những ngày con chỉ muốn về qua
Nhưng không ghé nhà, chỉ nhìn thôi, rồi đi tiếp
Như con tàu không cập bến trong cơn kinh khiếp
Chỉ trở về với niềm hy vọng đầy khoang…
Ôi những ngày con chẳng thiết đi hoang…
—
Hình bé Gạo. Em bé cười hạnh phúc cả ngày. Hãy như em. Hãy lớn như em!