“Đù má, tao mà khóc thì ai dỗ?” – Thằng Giàu cười phớ lớ khi nói chuyện mới mất tiền hôm qua. Đôi khi đối với một số người, đến cái quyền được yếu đuối cũng không được có. Bởi yếu đuối thì sống kiểu gì?Nhà thằng Giàu nghèo. Ờ, nghe hơi tréo nghoe cẳng ngỗng. Chắc vì người ta nghèo quá nên đặt con tên Giàu. Nghe cho đỡ…nghèo.
Giàu nó được cái tươi. Lúc nào cũng tươi như cái tiền đồ Ba Má nó mường tượng cho nó. Ngày chân ướt chân ráo lên Sài Gòn, nó mất cái bóp có chứng minh thư với năm trăm ngàn. Quáng quàng chạy lại cái bốt điện thoại, chỗ mà nó mới nhín bữa ăn sáng gọi về cho Má nó cho đỡ nhớ nhà, nó thấy cái bốt trống không. Thì ra gọi điện xong nó té re bỏ đi, bỏ mất luôn tiền cơm của cả tháng. Nó chạy đi xin tờ giấy, nắn nót viết chữ thiệt to dán lại chỗ bốt:”Xin lại giấy tờ…” Mà cũng chỉ dám xin giấy tờ chớ có dám hy vọng gì về bữa cơm của tháng tới đâu.
Rồi nó đi làm, rồi có tiền ăn. Rồi lại mất. Nó bị dàn cảnh ăn cướp. Người ta xô xô đẩy đẩy rồi móc cái bóp của nó. Lương tháng cộng với lì xì Tết bà chủ cho. Nó tính mua biếu Má nó ít đồ. Tội nghiệp thằng nhỏ. Cong đít lên đạp cái xe cà tàng dí theo cái đám du côn gào lên “cướp cướp”. Người ta nghe, rồi dạt qua hai bên cho tụi cướp chạy lẹ hơn. Nó kể lại chuyện bị cướp mà cười phớ lớ như kể lại phim xã hội đen Hồng Kông TVB băng từ hồi đó nhà nó còn có tiền, còn được coi – “ủa chứ đù má, tao khóc rồi ai dỗ?”. Đôi khi đối với một số người, đến cái quyền được yếu đuối cũng không được có. Bởi yếu đuối thì sống kiểu gì?
Giờ thằng Giàu nó đỡ nghèo, nó cũng bắt đầu phân biệt được cái sự khác nhau giữa “không cần phải buồn” với “không được buồn”. Chớ hồi đó, nó mà hay buồn thì chắc nó bỏ học bỏ việc về cuốc đất luôn cho rồi.
Tôi có bà chị kia. Bả lúc nào cũng là chỗ dựa cho mọi người xung quanh. Cái gì bả cũng làm được. Cái khó nào bả cũng làm xong. Bả nói chớ: “ủa thấy khó hổng làm, hông lẽ lăn ra khóc?”. Để rồi tới cái lúc đời bả ơ hờ tơi bời, người ta cũng vẫn nghĩ: “chắc nó ổn”.
Bả buông câu thở dài cái rột, nghe muốn rách lòng. “Chắc ai cũng nghĩ chị ổn, chị hổng có biết buồn. Chắc chị thành đàn ông thiệt em ơi.” Bả than, mà mắt ráo hoảnh, nghe buồn thiệt buồn.
Hông ấy… mình mở cái lớp dạy người ta học cách buồn?