Tưởng tượng nhé: một căn phòng khách ấm cúng, tv mở chương trình giải trí. Mấy đứa nhỏ chơi trên sàn. Cánh đàn ông nói chuyện chính trị. Cánh phụ nữ kháo nhau về vật giá leo thang. Cô giúp việc lau bàn, rửa chén, dọn dẹp. Bức tranh bình thường làm sao, hạnh phúc làm sao, nếu cô giúp việc không phải là Mẹ bạn, hoặc Vợ, hoặc Chị gái, Em gái.Tôi là đàn ông. Tôi chọn làm thành viên gia đình văn minh. Khi nhà có khách, tôi mời khách ngồi chơi. Và phụ dọn bàn bất chấp Má xua đuổi: “tiếp khách đi con, để Má lo”. Nếu chủ động được, tôi rủ khách, rủ Ba và mọi người chuẩn bị và dọn dẹp cùng.
Tôi là đàn ông. Tôi chọn làm khách văn minh. Khi tới nhà người khác, được mời ăn cùng, tôi sẽ mang lòng biết ơn và hỏi: “Con phụ được gì cho bác?”. Nếu chủ động hơn, tôi sẽ hỏi: “Con sắp bàn ăn phụ nha? Con rửa chén phụ nha? Con bưng đồ ăn phụ nha? Con lau bàn phụ nha?”
Nhà không có người giúp việc, đừng biến người Mẹ, người Vợ, Chị gái, Em gái thành người giúp việc.
Tôi là đàn ông. Tôi chọn thay đổi. Bạn thì sao?