Tình yêu nối dài

“Người âm cũng ăn Tết như người mình, cần nhớ để mà thành tâm lau dọn. Tèo quét lá kỹ kỹ, đừng để mộ Má bị phủ lá, thấy buồn.”Chị Hai miệng vừa nói, tay vừa lau mộ Má Lớn, mộ Chị Ba.

Chị Hai luôn nhớ tất cả những điều chị cho là quan trọng. Mùng 4 Tết phải đi viếng đủ 10 chùa, cầu an cho Ba Má cho gia đình cho cả những người đã khuất. Đám giỗ phải lo đủ đầy giấy cúng vì “Người âm cũng phải có tiền có đồ mà xài”. Bàn cúng Rằm cho Cô Bác hàng tháng phải luôn luôn có phần cho người-nhà-mình.

Chị luôn nhớ về những người đã khuất. Chị cho mình cái bổn phận phải lo. Bởi “mình hổng lo thì người ở dưới sẽ không có đủ đầy được”. Chị chăm lo cho từng cái nhu cầu mà chị có thể nghĩ ra được cho người đã khuất. Từ tiền bạc tới quần áo, tới cầu an, cúng chùa.
“25 Tết phải ra mộ Má với Gái Em. Có đi đâu xa cũng phải về. Để mồ mả lạnh lẽo, chịu sao được. Người âm cũng phải tươm tất sạch sẽ ăn Tết như người mình.”
Rồi từ dọn dẹp mồ mả người nhà, chị phải cắm thêm mấy cây nhang cho mấy ngôi mộ xung quanh “cho ấm áp. Hàng xóm của người nhà mình được vui”

Dường như với chị, kiếp sống con người chưa bao giờ thực sự kết thúc. Con người ta có thể đã ra đi, nhưng trong tâm trí của chị, họ vẫn hiện diện, vẫn nhắc nhớ về quãng thời gian bên chị.

Chắc là ở một góc nhìn nào đó, người ta sẽ thấy chị “mê tín” hay “làm lố”. Nhưng chỉ cần nhìn chị thật kỹ, mình sẽ thấy chỉ vì Tình Yêu và sự quan tâm lo lắng đó có phai lợt đi bao giờ.
Để rồi mai mốt, con cháu cũng sẽ học được bài học nối dài Tình Yêu từ Mẹ từ Dì tụi nó vậy.

Bình luận về bài viết này