Sống cho ra sống!

Sống cho ra sống!

Ba tôi hay nói vậy, khi lâu lâu tiện nói về kiếp người. Ông già ngộ lắm, ai cần là ổng giúp. Nhà không có tiền ổng cũng giúp, mượn nợ giùm cũng giúp. Nhiều khi bực quá Má la làng lên với ổng, rồi ổng cứ kệ. Có gây đó, rồi cũng cười hề hề đó. Rồi thôi.

Đối với ổng, kiếp người là hữu hạn. Sống mà để lại được cái tiếng thơm thì mới đáng sống. Bởi vậy ổng thích lo chuyện người ta, thích cứu cả thiên hạ. Mà cũng bởi vậy, ổng có bạn khắp nơi. Từ chánh quyền nhân dân tới giang hồ chợ Lớn. Cỡ nào ổng cũng ngồi được chung bàn, vỗ đùi đen đét, cười khặc khặc giòn rụm. Giờ ổng già rồi nên ít nhậu. Vậy chớ có độ nào người ta cũng kêu: “ê ông Tư Tề ơi, ra chơi. Khỏi uống cũng được, chớ thiếu ông hổng dui.” Giống như cái nhiệm vụ của ổng tới cái thế giới này là để tạo ra niềm vui, tạo ra bằng hữu, tạo ra cái hào sảng của mấy ông già miền Nam vậy.

Tôi thường hay hình dung cuộc đời mình như một chuyến tàu đi về miền vô cực. Chuyến tàu sẽ dừng lại ở một ga nào đó. Có những người xuống ga và có những người lên tàu đi tiếp. Mà mỗi lần xuống ga, mình sẽ ở đó mãi đến chừng sáu mươi năm.

Có những người, dừng lại trạm rồi loay hoay mãi không biết làm gì, cho đến hết giờ lại rời trạm mà đi. Có người hối hả xả rác, có người hối hả dọn dẹp, có người hối hả suy tư. Ai làm gì cũng được, có làm gì cũng tới lúc phải rời ga mà đi. Có người chọn để lại rác, có người chọn để lại kỷ niệm, tiếng cười. Có những người đánh kính, chọn để lại thành tựu và tình yêu. Chọn để lại mầm cây cho ga tàu được mát. Chọn để lại hoa cho ga tàu được thơm. Chọn làm gương cho những người tới sau tiếp tục công việc mà họ đang còn dang dở.

Không phải ngẫu nhiên mà con người ta dừng lại ở ga tàu này. Gặp nhau ở ga tàu này. Mỗi người đều có nhiệm vụ khi xuống tàu mà mình sẽ phải tự chọn lấy. Chứ mà nếu hỏi rằng, mình sẽ để lại gì. Rồi mình sẽ trả lời, đằng nào cũng đi, thôi thì tới đâu hay tới đó. Vậy chắc sẽ buồn lắm. Khi mình có niềm tin vào một cái gì đó, chỉ cần mình vững tin rằng nó là đúng, thì hãy cứ làm thôi.

Ông Tư Tề sẽ vẫn còn tiếp tục đi giúp cả thiên hạ, sẽ tiếp tục ồn ào cười khặc khặc với bạn bè các tầng lớp trên cái ga tàu mà ổng đang dừng lại. Để đến một ngày nào đó trong tương lai, mong là rất xa, ông già sẽ lên tàu đi tiếp, và để lại cho những người ổng thương những niềm vui đã gom góp, những nụ cười hào sảng và câu hò nghe ngọt đứt cái lỗ tai: “hò ớ….ơ… chiếu Cà Mau nhuộm màu tươi thắm, công tôi cực lắm mưa nắng dãi dầu. Chiếu này tôi chẳng bán đâu. Tìm cô không gặp ơ…ờ. Tôi gối đầu mỗi đêm….”

Hết năm cũ, tàu lại gần ga thêm một chút. Lại nhắc mình tranh thủ đi trồng hoa.

Bình luận về bài viết này