Tôi ngờ nghệch, chỉ biết xót xa

Tôi xót xa khi đọc những dòng tin về Hong Kong khói lửa. Những con người chiến đấu xuyên màn đêm. Những chiếc mặt nạ móp méo, vứt trên đường. Những vũng máu, không biết của ai, nhưng chắc là da vàng tóc đen máu đỏ.

Tôi ngưỡng mộ những bạn sinh viên. Họ bước xuống đường với niềm tin về nhân quyền dân chủ.
Tôi ngưỡng mộ những người cảnh sát trẻ. Họ bước xuống đường với khẩu hiệu bảo vệ Hong Kong.
Tôi ngờ nghệch, không phân biệt được đâu là đúng đâu là sai. Mà đúng sai, đôi khi mong manh như tờ giấy mỏng. Chỉ có niềm tin giục con người ta đi tới, bất chấp lửa đạn, bất chấp đau thương.

Tôi không dám hô hào “Đứng lên đi Hong Kong!” trong khi thân mình êm ấm. Tôi vẫn đi làm, vẫn xuống phố bình yên. Tôi không phải người mẹ chờ con về trong đêm với các trang báo vẫn đưa tin máu người đang chảy. Không phải chịu đói, chịu lạnh, chịu sợ hãi. Không phải đỡ bằng tay trần những dùi cui.

Tôi cũng không thể bảo “Đừng tranh đấu nữa, khổ lắm rồi!” khi mình vẫn ở đây, gõ từng dòng không lo lắng. Tôi không ở trong lòng của đám đông giận dữ, để thấu cảm về những quyền mà họ tin rằng họ xứng đáng đưa ra.
Tôi không có đủ thông tin cùng trải nghiệm để đấu tranh như người ta, để đau thương, để chấp nhận mất mát như họ.
Tôi cũng không phải phóng viên hay chính trị gia, để nghe để hiểu để cảm hết những góc cạnh của cuộc chiến.
Tôi chỉ là một kẻ ngờ nghệch, ngồi ở nhà đọc báo, đọc tin. Cả lề trái lề phải, những cãi vả, những hơn thua tính toán. Tôi dần không thể phân biệt được đúng sai. Những “đấu tranh” với “phá hoại”, “bốc đồng” với “niềm tin”. Những “ván cờ” với “mưu toan”. Những con số thống kê mà không bên nào cho là đúng.
Tôi chỉ biết Hong Kong đang chảy máu. Là máu đỏ, da vàng. Là tính mạng của những người trẻ tuổi, có hoài bão, có niềm tin. Tôi ngưỡng mộ họ. Nhưng vì ngờ nghệch, tôi chỉ biết xót xa….

Hình ảnh trên CNN, làm tôi chỉ muốn khóc theo họ. Chẳng thể làm gì, chỉ biết cầu nguyện cho Hong Kong sớm được đàm phán trong yên bình…

Bình luận về bài viết này