Tôi được nghe từ vài người bạn. Họ thương Ba Má lắm. Họ muốn Ba Má ăn ngon, ở nhà đẹp, sống tân thời. Họ muốn đón Ba Má lên thành phố, qua Mỹ qua Anh để ở gần con, để tiện chăm sóc cháu. Để họ thấy vui vì được báo hiếu. Và họ tự hào khoe lên mạng xã hội để chia sẻ với bạn bè.
Chắc họ không biết ông bà già (có thể là) hay ngậm ngùi chuyện hồi xưa, sống trong quá khứ, vui thú với một số ít bạn bè còn sống, trong một buổi chiều nào đó khi tiếng thở dài nhẹ tênh “bạn bè của Ba chết gần hết rồi”.
Cũng không biết ông bà già (có thể là) trí nhớ kém rồi, học ba cái thứ mới cũng cần nhiều thời gian lắm.
Cũng không nghĩ Ba Má cần được thương yêu chứ không cần được cung phụng.
Quên mất rằng Ba Má không phải để nuôi để ở nhà, mặc cho đẹp, ăn cho ngon, cuối ngày gặp con về mừng rỡ. Lâu lâu up hình sống ảo vài giây.
Quên mất rằng Ba Má không phải thú cưng như vậy….
Quên mất rằng Ba Má còn có cuộc đời riêng mà mình đừng xâm phạm. Chỉ cần lắng nghe và ủng hộ như một đứa con. Nghĩa vụ của Ba Má với mình đã hết.
Ba Má không mặc nhiên là vú nuôi của mấy đứa cháu. Cũng không phải là nguồn lao động miễn phí trong chuyện dọn dẹp việc nhà.
Ba Má (có thể) không cần hạnh phúc theo hệ qui chiếu của mấy đứa con.
Ba Má là để lắng nghe, để hiểu, và để thương, vậy thôi.
——
Và dĩ nhiên, hiểu và thương Ba Má cũng bao gồm hiểu và thương bản thân mình. Để Ba Má vui mà mình không thể vui, vậy cũng là bậy với Ba Má lắm…