Cảm xúc tiêu cực đâu có xấu

Đôi khi thật dễ dàng để đặt mọi thứ xuống. Dành thời gian cho mình, một cuốn sách hay, ly nước ấm, có thêm chút âm thanh quen thuộc của cuộc sống mà ta hàng ngày bận rộn bỏ quên mất nữa. Vậy là thấy biết ơn đời, phải không?

—-
Cảm xúc tiêu cực đâu có xấu

Người ta thường có xu hướng lại gần người vui vẻ và tránh xa người u sầu. Vậy nên mình cũng thường có xu hướng chôn giấu đi cảm xúc tiêu cực, chỉ để người ta thấy mình mạnh mẽ, vui tươi và đáng yêu. Nhưng người ơi, người chỉ nén đi những nỗi buồn như chiếc lò xo tích năng lượng, để rồi bật khóc khi say, khi ngủ mơ, khi yếu đuối đến mức không chịu nổi nữa. Chi vậy, cho đau lòng người?

Mình sống, nếu còn biết buồn, biết lo, biết giận, biết ghen tuông, hờn trách, đau đớn, thất vọng, thì mình còn biết là mình sống. Vậy nên cảm xúc không có xấu hay tốt. Nó chỉ là một phần tất yếu của cuộc sống này. Đừng làm lơ, đừng chống lại, cũng đừng buông xuôi theo mà tội nó, tội mình nghen.

Thật ra, cảm xúc tiêu cực không đáng sợ. Cái phản ứng về cảm xúc tiêu cực của mình nó mới đáng sợ. Người muốn mình bao dung. Nhưng người có chuyện bực mình không thể kiềm chế. Người nổi giận. Rồi người lỡ lời. Rồi người nổi giận với chính cái sự nổi giận của mình.
Người ơi, người không hoàn hảo và đời không hoàn hảo. Cái đau khổ nằm ở việc mình mong chờ nó hoàn hảo, nên mình phải “diễn cho đúng vai hoàn hảo”. Nếu người buồn, cứ buồn. Nếu người bực, cứ bực. Nếu người muốn khóc, cứ khóc. Sau giai đoạn dâng tràn cảm xúc đó rồi, người nhìn lại xem tại sao mình buồn, mình bực. Mình có sửa được không? Nếu sửa được, mình sửa. Nếu không sửa được, mình học từ cái nguyên nhân đó. Cái cốt yếu là mình có lớn hơn, tốt hơn sau cơn tiêu cực đó hay không.

Người ơi, một người dù mạnh mẽ đến mấy thì cũng có lúc yếu lòng. Mà như không có yếu lòng thì cũng có lúc yếu sức, yếu tới mức nhập viện. Những lúc đó, người không cần phải cố gắng mạnh mẽ độc lập. Người cứ việc là một con nhỏ bánh bèo hay một thằng cu bánh ướt mềm ẻo. Cứ việc gục đầu lên vai ai đó mà khóc. Cứ việc gọi đứa bạn chí thân nửa đêm ra chỉ để ngồi ngó trời dần sáng. Cứ việc giấu mình trong nhà, một ngày biến mất khỏi thế giới này. Rồi sẽ lại học bài học của mình, rồi lớn hơn, vững vàng hơn trong cuộc đời mình.

Đôi khi thật dễ dàng để đặt mọi thứ xuống. Dành thời gian cho mình, một cuốn sách hay, ly nước ấm, có thêm chút âm thanh quen thuộc của cuộc sống mà ta hàng ngày bận rộn bỏ quên mất nữa. Vậy là thấy biết ơn đời, phải không?

Thôi chào nhé, những nỗi buồn đã cũ. Xin chào, những nỗi buồn mới sẽ đến vào một lúc nào đó khi mình còn là người.

Bình luận về bài viết này