Cái đáng sợ của việc sống lâu hơn, không phải là mình làm sai nhiều hơn. Mà là mình phạm sai lầm một cách hiển nhiên, và xem sự sai đó là việc đúng hiển nhiên.
Khi còn bé, mình cũng biết hối lộ là chuyện xấu. Vậy mà “thằng em chị, để vô dạy được ở trường ở thị trấn gần nhà, phải đút 40tr đó”. Không biết cậu ấy sẽ dạy học sinh cái gì. Không lẽ là chạy trường, chạy chức cả đời?
Khi nhìn người ta, biết việc “nói dối” là điều không hay, thậm chí là đáng xấu hổ. Nhưng “khi bán hàng phải nổ một chút người ta mới mua. Nó là kỹ năng cơ bản”. Từ một việc mình coi thường, đến việc mình xem nó là cơ bản, chẳng phải càng sống lâu mình càng tệ hơn sao?Mình luôn biết sự trễ nãi là việc không nên. Và mình sẽ vui lòng để người ta chờ một chút vì “5-10 phút có nhằm nhò gì đâu”. Mình tự cho cái khoản giới hạn “trễ chấp nhận được” là 5-10 phút.
Nói người thì dễ, tự nhiên hôm nay giật mình, cái tay này, lưỡi này, thân này, có đã làm việc xấu gì một cách hiển nhiên mà mình xem là hiển nhiên không?
Cái đáng sợ không phải là mình đang chưa tốt. Cái đáng sợ là mình xem việc xấu là hiển nhiên.
Mà dĩ nhiên thì, tốt xấu lại tùy người…