Những khoảng thiếu

Thỉnh thoảng soi gương, mình nhìn thấy nhiều khuyết điểm của mình lắm: răng hô, tóc có chỗ hói, bụng bự, da đen, nhỏ con, nhiều nếp nhăn.

Đã từng có khoảng thời gian rất dài, mình tự ti về ngoại hình của mình. Mình dùng sự làm lố, sự ngây ngô để mà bù đắp cái sự thiếu đó của mình. Mình hay bắt người ta khen mình đẹp trai, vì mình biết nó lố, nên cái nó vui. Và dẫu vậy, mình vẫn thấy thiếu.
Cho tới mãi sau này, có những người bạn, người thương, người quen, và cả người chưa quen bảo: thích nhìn Lam cười. Lam cười xấu hoắc, nhưng được cái tươi. Thích nghe Lam nói. Lam nói dài dòng, nhưng được cái thiệt. Thích nghe Lam hát. Lam hát phô, nhưng được cái có cảm tình.
Mình nghĩ, nếu đã không có những người ghi nhận, động viên những điều nhỏ nhặt như vậy, thì chắc là mình sẽ mãi tin mình chỉ toàn khuyết điểm. Và mình sẽ tiếp tục làm lố, tiếp tục ngây ngô, và tiếp tục nhìn vào khoảng thiếu của mình mà tự ti.
Có một sự thật rằng, sự tự ti không bắt nguồn từ cái thiếu của bản thân. Nó bắt nguồn từ cái nhìn mỉa mai của mình vào cái thiếu của bản thân. Và sự mỉa mai đó, mỉa mai làm sao, nó được nhân lên bằng tiêu chuẩn xã hội và bằng sự “đánh giá vô tư của bạn bè”

Mãi tận sau này mình mới nhận ra, mình vẫn sẽ xấu, sẽ hô, sẽ lùn, sẽ đen, sẽ hói. Và cái thiếu đó nó sẽ vẫn thiếu. Mình sẽ không cố thay đổi nó. Mình thương nó, như mình thương mình. Mình sẽ bù đắp nó bằng những giá trị khác. Và những sự động viên dù nhỏ của những người xung quanh, sẽ là động lực lớn lắm để mình làm được. Vậy nên mình biết ơn những người bạn quanh mình.
Bây giờ thì, cứ việc gọi thằng Lam xấu trai đi. Nó sẽ cười thiệt tươi để trả lời: ừa, xấu thiệt. Được cái cười rất tươi.

Viết riêng, dành gửi những người bạn còn nhiều khoảng thiếu.

Bình luận về bài viết này