Chuyện xe ôm số 4: đường đông.

Đ.Má đường đông dữ!

Câu đầu tiên của anh bạn này làm tôi im lặng suốt đoạn đường dài. Bất kể cái tính nhiều chuyện của tôi, lên xe hay tám nhảm với tài xế về đủ thứ linh tinh. Chuyện xăng, chuyện đường, chuyện Kim-Trăm tới Việt Nam chơi.
Đi nửa đường, một chiếc xe cấp cứu hú còi phía sau. Anh chàng lật đật rồ ga, vượt lên mấy chiếc xe khác rồi nép vô sát lề. Ảnh nói: “Đ. Má, ngồi trên cái xe đó là như ngồi trên lửa. Mấy cái đứa xà ràng trước đầu xe nhìn muốn ngắt đầu”.
“Mấy bữa ông già tui cũng nằm trên đó. Đ.Má, phải như mình cõng ổng chạy đi mà nhanh hơn xe thì mình cũng cõng. Vô bệnh viện mổ xẻ, ổng nằm ba bữa rồi đi luôn. Bà mẹ nó, phải để ổng nằm nhà thương ở quê mình thì còn sống được mấy tháng, mình còn ngó ổng thêm được mấy tháng. Nghe lời người ta đưa đi mổ rồi chết luôn. Tui ngồi bóp bóng thở suốt ba ngày. Mà ngộ lắm nha, bình thường bóp mấy cái đó mệt thấy mụ nội. Thấy ổng sắp chết, mình bóp hoài cũng đ’ thấy mệt. Tới khi y tá vô nói: anh ơi, bác đi lâu rồi đừng bóp nữa. Lúc đó tui mới hết hồn, rồi khóc ngon ơ”.
Nói tới đây ảnh im. Chắc đang xúc động chuyện vừa rồi.
Lại chạy ngang cái đám ma, tôi hỏi: “nhà có đám chắc buồn dữ hả Trí?”
“Quỳ suốt ba ngày. Lạy trả lễ cho người ta. Mệt thấy mẹ. Nhưng đám tang của ba mình mà. Mình làm đâu có được than mệt.”

Tự nhiên bao nhiêu ác cảm về con ngưòi thô lỗ cục cằn trong tôi nó trôi đi biền biệt hà.

Bình luận về bài viết này