Xã giao cơ bản: Nhậu

Mình luôn có 2 lựa chọn khi bị/được nài uống: một là từ chối hai lần, tới lần mời thứ ba mới miễn cưỡng uống. Hai là thể hiện rõ luôn. Nài nữa là đứng dậy đi về.

Nhưng có thể tập chọn thêm cái thứ 3: uống một ly cho vui (vui thôi, đừng vui quá). Rồi cầm cái ly nước, cười thiệt tươi khi nghe mời uống, rồi lắc đầu. Bạn tốt sẽ là bạn mời tới lần thứ 3 rồi thôi. Bạn tốt hơn sẽ là bạn lên tiếng giúp khi mình từ chối tới lần thứ 2. Mà yên tâm là lúc nào mình cũng có bạn tốt cả. Lựa mấy bạn đó mà chơi.
—–
Câu chuyện thời cũ. Mấy cô vợ thường hay gào lên với mấy ông chồng khật khưỡng ở bậc cửa: “uống cho cố vô, bỏ xác ngoài đường vợ con ai nuôi? Bạn anh có nuôi không? Nể bạn thì đừng có về với vợ con!”. Rồi sau đó là xào xáo. Vợ ôm con về nhà Mẹ. Chồng thì năn nỉ, hứa hẹn, phân bua. Rồi đâu vô đó.

Câu chuyện thời nay: mấy cô vợ chụp hình chồng ngủ ngoài hiên, trong toilet, đăng lên mạng xã hội với tiêu đề: “Các ông ép uống, giờ đã hài lòng chưa? Chồng tôi chết là tại mấy người!”. Một loạt các bà vợ đồng cảm xúm vô chửi ké. Một mũi tên bắn trúng 800 con nhạn. Bạn bè e dè, kháo nhau: “vợ thằng đó dữ lắm”, “thằng đó sợ vợ lắm”, “chui váy đàn bà”. Thế là máu sĩ thằng đàn ông nổi lên, giận vợ làm xấu mặt mình. Rồi sau đó là xào xáo. Vợ ôm con về nhà Mẹ. Chồng thì năn nỉ, hứa hẹn, phân bua. Rồi đâu vô đó.

Ngày Tết, rảnh, nên nhìn lại thử một chút coi nguyên do là từ đâu.

Với mấy bà vợ thì dễ hiểu rồi. Vì yêu chồng, vì không muốn mất chồng. Nên gào lên để thể hiện sự lo lắng đó. Rồi chồng tự ái. Chồng mất mặt. Mà đã tự ái rồi thì còn gì đúng sai nữa đâu. Thế là mất chồng. Tới đây thì thấy hơi kỳ kỳ…

Với mấy ông chồng thì càng dễ hiểu hơn. Giao tế xã hội mà. Không có chút men cứ thấy nó thiêu thiếu làm sao. Không phải là vì thèm, mà là vì quen. Có chút bia vô mới dễ nói chuyện chứ. Với một số người, nửa két bia chỉ là một chút. Với một số người khác, 1 chai đã là nhiều chút rồi. Rồi sau đó là chén đưa chén đẩy, chén mời chén trả lễ, rồi gục đầu xuống bàn.

Mà khổ, không uống là không được. Tính chất công việc nó vậy. Bạn bè xã giao nó vậy. Xã hội nó vậy. Không làm khác đi được, vì sẽ mất việc, mất hợp đồng, mất bạn, mất vui. Mà uống nhiều thì nói năng hành động mất kiểm soát. Lúc đó thì mất hợp đồng, mất việc, mất bạn, mất mạng, dĩ nhiên là mất vui. Tới đây nghe còn kỳ hơn…

À té ra là mình chỉ toàn sợ mất. Vợ sợ mất chồng. Chồng sợ mất bạn mất việc. Thế là mình cùng nhau làm điều mình không muốn.
“Em có muốn cự chồng đâu, ai biểu ảnh xỉn hoài.”
“Tôi có muốn nhậu đâu, mà giao tế nó phải thế.”

Tôi kể cho các bạn nghe 2 mẩu chuyện nhỏ vầy:
– Tôi có một anh bạn, là quản lý các hoạt động tại các nhà hàng của một công ty bia rất lớn nọ. Công việc của bạn cần giao thiệp đối tác liên tục. Hôm nọ gặp bạn, tôi hỏi: “ê cái nghề của mày chắc uống tiếp khách dữ lắm hả?”. Bạn trả lời: “ừa có uống. Nhưng mà công ty tao có chính sách không được ép uống. Với chính sách đã uống là không lái xe về. Tao mà uống là đúng 1 chai rồi thôi à”. Trưa đó hai thằng rủ nhau đi ăn chay.
– Tôi có một anh bạn khác, làm công ty bia khác ở Tiền Giang. Hồi mấy năm đầu đi làm, lần nào gặp thì cũng than: “Tao uống nhiều quá, chắc bệnh chết trước mày. Mà nghề tao hông uống hông được”. Sau vài năm, được hay là bạn qua công ty viễn thông làm. Lý do đơn giản lắm: hôm nào đi nhậu về là vợ tao thức tới sáng chờ cửa, hông nói lời nào. Tao còn nhậu là còn không đẻ con, vì vợ tao sợ con mất cha. Làm một thời gian thôi tao bỏ. Có tiền mà mất vợ, mất mạng, thì để làm gì!

Thật ra, nếu mình không muốn uống thì chẳng ai bóp miệng đổ bia vô bao giờ. Cái quan trọng là mình đang sợ mất cái gì thôi. Sợ mất bạn nhậu, hay sợ mất bạn tốt. Sợ mất việc hay sợ mất mạng.

Mình luôn có 2 lựa chọn khi bị/được nài uống: một là từ chối hai lần, tới lần mời thứ ba mới uống. Hai là thể hiện rõ luôn. Nài nữa là đứng dậy đi về.
Nhưng có thể tập chọn thêm cái thứ 3: uống một ly cho vui (vui thôi, đừng vui quá). Rồi cầm cái ly nước, cười thiệt tươi khi nghe mời uống, rồi lắc đầu. Bạn tốt sẽ là bạn mời tới lần thứ 3 rồi thôi. Bạn tốt hơn sẽ là bạn lên tiếng khi mình từ chối tới lần thứ 2. Mà yên tâm là lúc nào mình cũng có bạn tốt cả. Lựa mấy bạn đó mà chơi.

Tái bút: Theo kinh nghiệm của tôi thì mời đối tác làm ăn đi ăn chay, 99% là được đồng ý. Và câu thường được nghe nhất là: “Nhậu nhiều mệt. Ăn chay vậy cho khỏe người.”
Ủa thì ra ít ai ham nhậu lắm. Chỉ nhậu vì “truyền thống nó vậy, không nhậu thấy nó cứ kỳ kỳ”.

Bình luận về bài viết này