Mùa Tết

Từ ngày biết chuyện, mỗi mùa Tết là mùa tôi chỉ chăm chăm đi dọn dẹp lại đời mình. Còn hoa nhạc quần áo đẹp, chỉ là thêu thêm hoa lên gấm khi lòng mình đã yên.

Tết là mùa của hoài tưởng. Tết làm người ta dần chán với cái thực tại ngày Tết chổng giò lên coi tivi và đánh bài. Tết bây giờ chỉ là một mùa nghỉ dài không hơn không kém. Tết nhắc với người ta về cái nồi bánh tét mà ở phố dường như đã tuyệt chủng. Tết nhắc về cái hồi con nít xúm năm xúm ba đi lượm pháo lép về đốt đì đoàng con phố. Tết là dịp mỗi năm người ta hỏi nhau: chừng nào gộp Tết Ta với Tết Tây?

Tết là mùa của hối hả. Tết dí người ta chạy hổng kịp mặc quần. Tết đòi người ta xài tiền mua sắm. Tết dí tới nỗi mà ngồi sau lưng chú xe ôm, chỉ nghe chẹp lưỡi một câu: có tiền mới có Tết cậu ơi. Nghèo như mình thì ngó người ta ăn Tết là được rồi.
Tết nhắc người ta, công ty này còn thiếu nợ. Người kia còn thiếu nợ. Tết dí tới nỗi nhiều người đăng bài bâng quơ lên mạng xã hội: Tao hết tiền rồi, các mày ơi trả tiền cho tao xin đừng đợi nhắc. Chẳng biết có “mày” nào đọc không, chỉ biết tôi đọc hoài cũng nhột.

Anh tên Minh. Anh mướn xe hơi chạy Grab kiếm cơm ngày ba bữa. Chạy từ xa thiệt xa lại đón tôi trong buổi chiều cuối năm nhập nhoạng tối. Lúc tui đang lui cui với nào túi nào giỏ, anh mở cửa cái rẹt, nói liền một hơi: em đợi chút, anh quay lại liền. Nói xong ảnh ù té chạy đi rồi ù té chạy về. Leo lên xe ảnh thở cái khì. Ảnh sợ bảo vệ tòa nhà đuổi vì đậu xe lâu quá. Ảnh chạy lẹ cho đứa nhỏ ăn xin ít tiền. Ảnh buông một câu gọn lỏn: Tết mà. Nhìn nó thấy tội.

Tết là mùa của cho đi. Tết mà, nhìn nó thấy tội. Vậy thôi đó.
Nhiều khi, Tết chỉ đơn giản là một cái lý do để thể hiện cái trạng thái của lòng mình.
Lòng mình chán, thì Tết là cái mùa chán. Lòng mình hối hả, thì Tết là cái mùa hối hả. Gọn ơ vậy thôi hà.

Bởi vậy nên từ ngày biết chuyện, mỗi mùa Tết là mùa tôi chỉ chăm chăm đi dọn dẹp lại đời mình. Còn hoa nhạc quần áo đẹp, chỉ là thêu thêm hoa lên gấm khi lòng mình đã yên.

image 2

Bình luận về bài viết này