Hôm nay tôi có sinh nhật

Để tôi kể cho bạn nghe nó đặc biệt thế nào:

– Tôi đầy nhớt, lõa lồ trước mặt vài người đàn bà. Thay vì âu yếm, họ xách tôi lên như một trái hồng khô, nhăn nhúm tím ngắt héo queo, đét vô mông vài cái cho khóc ré ngằng ngặc, rồi phá lên cười với nhau: “con trai, con trai” theo kiểu con trai là sinh vật chưa bao giờ được thấy trên cuộc đời này vậy.
– Sinh cùng ngày với tôi có khoảng 252 ngàn người. (theo số liệu của Worldometers. Đúng sai miễn bàn). Thật là duy nhất, độc đáo, đặc biệt, tuyệt vời.
– Ba tôi thì đón đứa con thứ sáu. Chắc cũng chẳng mấy háo hức bằng đón đứa con đầu tiên.
– Được cái an ủi là tôi cho Má ăn xong cái Tết rồi mới lòi ra ngoài. Bù lại, nửa đêm dựng đầu bả dậy kêu bả đẻ. Cũng có hiếu ghê lắm.
– Mỗi lần sinh nhật là tần suất nghe “chừng nào có vợ” sẽ tăng thêm đáng kể. Thôi nha, thôi nha, đừng có tranh thủ mà hỏi. Chặn tài khoản ngay và luôn nha.
– Mỗi một dịp khắc thêm vài nếp nhăn trên mặt như vậy thì tôi lại có dịp thấy mình ngu hơn năm trước nhiều. Nhận ra mình kém hiểu biết hơn nhiều. Kỳ lạ.
– Mỗi một năm nhìn lại thì thấy mình quên mất vài người, nhớ thêm vài người, và quý hơn vài người. Chả hiểu sao, chắc vì già quá nên lẫn chăng?
– Riêng năm nay, sinh nhật là một ngày đặc biệt, vì nó chẳng có cái gì đặc biệt ngoại trừ cái chuyện được ôm hôn ông Ba từ sáng tới chiều, chở bà Má đi lòng vòng từ khi trời nắng tới lúc đêm đen.

Vậy nên, sinh nhật là một ngày như mọi ngày. Hết. Khỏi có gì chúc mừng. Thay vô đó, mỗi ngày hãy gặp và ôm hôn tôi, kiểu như:

“Mừng bạn có một ngày bình thường”;
“Ồ nhân dịp ngày bình thường, ta hãy vui”;
“Ê mày, tao khao ăn, nhân dịp chả có cái gì đặc biệt”
Vậy nha,
Thương.

Bình luận về bài viết này