Tản mạn về cảm xúc tiêu cực

– Mày đừng buồn nữa. Cái ngữ đó không đáng cho mày buồn.

– Ừ, biết vậy, nhưng tao vẫn buồn mày ơi.- Thôi ráng cười lên mày ơi. Đời đẹp mà.
Đoạn hội thoại kiểu vậy chúng ta nghe thường xuyên trong cuộc đời, nghe thường tới mức ta cho là hiển nhiên: “Có lạc quan thì đời mới đẹp. Dẹp chuyện buồn qua một bên là điều nên làm”. Và ta không làm được. Và ta tự trách mình tiêu cực ảnh hưởng đến mọi người xung quanh. Nhờ vậy mà ta…tiêu cực hơn. Như cái bong bóng được bơm đầy, tới một ngày bể cái bụp, cuộc đời toét loét đau thương.

Ta thường ngưỡng mộ những người nhiều năng lượng, cười cả ngày và vị tha không chấp nhặt. Và ta “học” theo bằng cách chọn cách tránh né nỗi buồn như lao đầu vào công việc, ăn thật nhiều, đi chơi đây đó và quẩy ở quán bar. Hoặc sống ảo, đăng hình vui vẻ lên trang cá nhân để xây dựng hình ảnh Người Lạc Quan. À, ta thường gọi đó là tình trạng Lạc Quan Tếu. Và ta thừa biết, ta đã chọn cách nhét một chiếc tất thối dưới nệm coi như đã xử lý xong. Mỗi ngày một chiếc, lại một chiếc, thêm một chiếc.

Ta chọn tránh xa, thuyết phục mình không để ý tới những cảm xúc tiêu cực như buồn, giận, chán nản hoặc thậm chí là ghét một ai đó. Nhưng ta chưa nhìn ở góc độ khác rằng, các dạng cảm xúc giúp cho ta là Ta. Giúp Ta trưởng thành lên mỗi ngày.
Nhờ sợ rắn mà ta không tới gần để bị cắn. Nhờ ghét kẻ xấu mà ta không tha hóa đi. Nhờ giận những điều tiêu cực mà ta có động lực lên tiếng, tranh đấu hoặc chí ít là đồng cảm an ủi những nạn nhân thấp cổ bé họng. Nhờ buồn những điều bất toại ý mà ta lớn lên, ta rút ra kinh nghiệm xương máu, ta sâu sắc hơn và mạnh mẽ hơn. Có người Trưởng Thành nào mà không từng đau thương?
Nhưng vì sợ rắn mà lại e ngại sợi dây. Ghét kẻ xấu mà ta đi dùng một cái xấu khác để trả đũa. Giận điều tiêu cực mà làm ra những điều tiêu cực hơn. Và, để nỗi buồn mặc sức gặm nhấm cái thân cái hồn này cho đến khi thân tàn ma dại. Thì ta càng không phải là Ta. Ta chỉ là một nô lệ của cảm xúc. Ta bị điều khiển bởi những con thú hoang cảm xúc mà đã lạc mất cái Ta thiện lành. Điều này cũng hợp với cả những cảm xúc tích cực. Vui quá hóa rồ cũng chính là như thế.

Vậy nên, hãy cứ buồn, cứ giận, cứ ghét, cứ đau thương. Nhưng xin hãy chỉ nhớ giùm cho, hãy hỏi chính ta vào giữa cơn giông bão: cái Ta thiện lành sẽ được phát triển như thế nào sau cơn say cảm xúc đó, sau cái sự kiện mà sự bất toại ý đã diễn ra?
———
À, đây là cây mai nhà tôi. Tội nghiệp, phải héo hết cả cây, rụng te tua lá mới có thể nở bông.
À, những ngày gần đây, tôi giận.

Bình luận về bài viết này