Má tôi được thừa kế 100 triệu từ việc bán nhà của ông bà Ngoại.
Đối với một người đàn bà mà cả cuộc đời lặp đi lặp lại “đời Má sợ nhất là nợ”; thì đó là cả một gia tài mà chưa bao giờ Má được cầm riêng cho Má.
Đối với một người đàn bà bán quán cafe sáng được một hai trăm ngàn một ngày; thì đó là cả vài năm (chắc cả chục năm) dành dụm cắc củm.
Đối với một người đàn bà mà đi vô chợ, cầm cái vòng mã não vài chục ngàn lên, chặc lưỡi mấy bận rồi bỏ xuống, quày quả đi về vì sợ “tốn tiền của Ba”; thì đó là số tiền đã vô tay sẽ phải giữ khư khư làm của “vì chồng vì con”.
Vậy mà Má bỏ xuống được.
Má nói: “tiền của Cha của Mẹ, bao nhiêu cũng ăn hết. Nhưng mà Má có con cái thương Má đủ rồi. Chị của Má còn khổ, nhà còn chưa có để ở, thôi để Má cho dì.” Đơn giản vậy đó, vậy là Má cho dì. Ngay từ ý nghĩ đầu tiên Má đã nghĩ cho dì, không tiếc, không giữ lại. Má thương dì, má muốn giúp dì mà không có khả năng. Vừa có tiền là Má cho đi liền. Má nói Cha Mẹ nào mà hông thương con. Má nghĩ chuyện Má cho dì thì cũng hợp ý với Ông Bà Ngoại đã khuất. Tài sản của Cha Mẹ để lại không phải để giành nhau, mà là coi đứa nào cần được Cha Mẹ giúp hơn. Má nghĩ vậy nên Má làm vậy.
Má đã dạy cho các con của Má một bài học lớn trong đời. Dù Má rất cần tiền, cả đời Má khổ vì tiền. Nhưng Má không vì tham tiền mà mờ mắt, mà khư khư giữ của, vơ vét đòi thêm. Má dùng tấm lòng tốt đẹp, dùng sự cho đi để đối đãi với tài sản của Cha Mẹ. Má chỉ cần người đã khuất yên lòng. Má chỉ cần chị của Má được vui. Vậy là đủ.
Người ta có thể nói được trăm ngàn lời hoa mỹ, nhưng Tâm Vô Tham thì có mấy ai đạt thành. Mừng thay, Má tôi có Tâm Vô Tham, và dùng lòng yêu thương để đối nhân xử thế.
Sadhu Sadhu
À Ba tôi nữa. Thương ông già, mới nghe vợ nói về ý định này là ủng hộ liền hai tay. Ổng biểu, ừa trước giờ mình đâu có số tiền này, giờ có cho đi cũng đâu có sao.
Thương vậy đó chớ!
Sadhu Sadhu