Điều ước trước thềm năm mới

– Mình hông ước có nhiều bình an, vì đời vốn vô thường. Ước bình an, tức là sợ hãi những biến đổi hiển nhiên phải xảy ra trong cuộc đời mình. Thay vào đó là chuẩn bị tốt nhất cho những sự “không bình an” có thể xảy đến bất kỳ khi nào.

– Mình không ước có nhiều tiền, vì tiền cũng như thuyền qua sông. Có thuyền đủ tốt là được, thuyền lớn cũng vậy thôi. Qua sông rồi cũng đâu có mang theo được thuyền nữa.

– Mình không ước có nhiều quyền, vì quyền cũng chỉ là một cái áo quan. Cởi ra cũng trả lại người ta. Mà mặc hông khéo, từ cái “áo quan” cũng thành cái “áo quan” thiệt.

– Mình không ước vạn sự như ý, vì biết chẳng bao giờ toàn ý toại nguyện. Ước một điều hiển nhiên không xảy ra, sẽ chỉ làm mình kém cỏi nhút nhát bi quan yếu thế trước những điều bất toại ý.

+ Mình chỉ ước mình luôn biết cười, giống vầy nè. Mình chưa làm được đâu, nhưng mình sẽ tập và sẽ làm được. Mình cười thiệt, mình không lạc quan tếu. Mình ước mình cười vì sự minh tường và an bình từ tâm.
+ Mình chỉ ước mình luôn biết khóc, để có thể thấu cảm. Để biết được những điều chất chứa đằng sau từng cái ôm không lời. Để biết được đằng sau sự giận dữ và những cảm xúc tiêu cực của người khác là những trận chiến mà mình không có tư cách để phán xét. Để mình biết từng câu nói, từng hành động, biểu hiện của mình sẽ ảnh hưởng đến người khác nhiều như thế nào.
+ Mình chỉ ước mình có đủ sự quyết liệt với bản thân để làm những điều mà mình, chỉ vì thiếu quyết liệt, mà chưa làm được. Ví dụ như tập thể dục không thiếu buổi nào. Ví dụ như ngủ đúng giờ. Ví dụ như không nói dối.
+ Mình còn ước một điều, nhỏ thôi, là anh, chị, bạn nào đã đọc được tới dòng này, dành ra vài giây để nhìn bản thân mình trước gương, nhìn thật kỹ và nói một điều, chắc lâu rồi mình quên hông có nói: “Tôi ơi, tôi thương Tôi nhiều.”

Bình luận về bài viết này